Hôm nay lại muốn trở lại viết blog, viết cho những bộn bề của cuộc sống này, viết cho những nếm trải của 1 đứa trưởng thành!
Sau những chuyện bực mình đó, mình thấy mình thiệt là mong manh, và dễ bị gục ngã trước áp lực. mong là có 1 ngày nào đó, sau mọi biến cố mình đang trải qua, mình sẽ có 1 bề dày để chống chọi!
Thấy thương ba mẹ quá đi thôi, cùng vui cùng buồn với mình, và còn lo lắng cho mình hơn nữa! tự hứa với bản thân là ko có kể lể những buồn phiền cho ba mẹ biết nữa, để mọi ng lại lo lắng cho mình, nhưng mình đã ko làm được. ko biết sao giờ!
Thế mới biết, ko ai thương mình bằng ba mẹ!!!