Sunday, September 4, 2011

Nôn nao ~`~

Bây giờ bước qua giai đoạn mua nhà, thấy sao mà hồi hộp quá! Để coi ngày mai câu trả lời của chủ nhà ra sao, nhưng sao cái ruột mình cứ nôn nao rối loạn, ko tả đc – đặc biệt là khi nói về căn nhà với chị Chín.

Biết là mọi thứ lo lắng sẽ tăng lên gấp bội, nhưng sao vẫn cứ mong có 1 cái gì đó thuộc về mình, to tát 1 chút, để rồi đây mình đã trở thành trụ cột của gia đình, rồi có bằng chứng vững vàng cho ba mẹ sống với mình! Cũng vui quá đi!

Mong Trời Phật phù hộ cho con mua đc căn nhà này, ngày mai ngta trả lời giống như con mong muốn, cái giá 330 vừa phải đó cho con để sơn sửa cho thành 1 căn nhà tươm tất để ở đời, sống kiếp ở đó! Cho thiệt vững vàng, để tiếp theo cho sự nghiệp… an cư lạc nghiệp mà!!!

Thursday, August 11, 2011

viết cho ngày 9/8

Cái cảm giác vui mừng ấy còn lâng lâng quá! Vậy là từ nay mình phải thay đổi quan điểm về số 9 xui xẻo rùi, vì cái tin mừng ấy được ban ra vào đúng ngày 9. Vâng ngày 9 tháng 8, mình đã được chính thức cấp visa để trở thành Việt kiều (theo lời em Tú). ừa, bao lâu rồi ròng rã chờ đợi, lo lắng, sầu muộn, bao nhiêu kế hoạch vạch ra đó với cái mốc chờ “để có visa chính thức đã”.

Vậy là sau bao năm trời khó nhọc, chắc mót từng đồng bạc, ba mẹ đã có thể thảnh thơi mà yên tâm mình đã có nơi có chốn, có được 1 nơi vững chắc để mình nương theo mà phát triển sự nghiệp tương lai – cứ như mình đã chọn (đã được nửa đường rùi còn gì!)

Những lời chúc mừng, những cái ôm nồng ấm như thể hiện sự quan tâm cho mình, chia sẻ cái tin vui đó.

Sẽ lên kế hoạch chia vui mới được. để sau 2 cái night shift.

Thursday, August 4, 2011

How a nice day is!

Hôm nay rất vui, nhận đc rất nhiều good feedback từ patients and visitors.

P.’s son stopped me on the way I walked to pan room with a dirty pad on my hand. I thought he needed to ask something, so asked him to wait for me, then he said to me: “ I tell you that, your attitude is very very good, I appreciated what you treat my mom. If every nurse likes you, I’m sure that everyone will get better very soon. Thank you for your excellence”

B. said: “you are so good, darling. I love you to be here, be my nurse. You are the best.”

Mà có vẻ là mọi thứ thiệt là hưng phấn và dễ thương là do thời tiết thay đổi chăng? Karen nói “why are you so accelerating today?” and after all, I realized that’s weather. So warm and so nice today.

One more afternoon shift then starting my first night shift. Press on!!!

Sweet dream

Trời ấm lên rồi, thiệt là thoải mái quá đi, hôm qua 25o, hôm nay cũng 25o! Tối hôm qua đi ra xe mà thiệt là mát mẻ, quá đã!

Hôm qua A. đi ra xe với mình. Tự nhiên làm ngta dấy lên niềm ao ước – phải chi có người mỗi ngày dẫn mình ra xe thì hay biết mấy.

Đã vậy còn tối nằm mơ nữa chứ! ừ, hạnh phúc ngọt ngào là như trong mơ. Có người dẫn ra biển hóng gió, có ng cầm dép cho mình đi trên cát! Rồi có ng ôm mình cho ko té khi đứng trên xe bus. Rồi có ng lo chỗ ngồi cho mình nữa chứ! Nói chung là giấc mơ đẹp.

Biết đến khi nào mình có 1 hình ảnh chân thật nhất cho mình nhỉ???


Tuesday, August 2, 2011

Nghĩ ngợi nhiều...

Nhiều lúc thấy mệt mỏi, mà chả rõ nguyên nhân từ đâu. Thấy mọi thứ cứ chán chán sao sao á!

Giờ ngồi đợi PR với bao nhiêu tính toán cho năm sau, hi vọng là có PR trong năm nay để làm mọi chuyện theo dự tính. Muốn đổi mới mình, làm 1 cái gì đó khác hơn, để có cuộc sống khá hơn, để có 1 cái gì đó vững tin cho chính mình.

Take advance in thought. Từ nay sẽ mở rộng mối quan hệ, ko từ chối ai nữa. cuộc sống là phải tiếp diễn, vì vậy mình phải tạo cơ hội cho mọi thứ có thể tiếp tục. có thể mình sẽ gặp một ai đó, biết vài ng nữa và có cảm tình với ngta. Và rồi ngta thương yêu mình. Rồi thì có thể tính chuyện xa hơn, lâu dài hơn và bền vững hơn. ừ thì trong lúc này, có một ng để yêu thương chăm sóc và lo lắng cho mình cũng tốt chứ nhỉ. Để ba mẹ ko phải khổ nhọc lo xa, để mình cũng bớt hiu quạnh và vẫn vơ hơn. Biết rồi mọi thứ sẽ đi tới đâu, nhưng tiến 1 bước là cơ hội thành công them 1 bước, và biết đâu niềm vui và hạnh phúc cũng tăng theo cấp số nhân. Yêu thương ng để nhận đc tình thương, chấp nhận tình cảm của ngkhac cũng là tự cho mình 1 cơ hội để tạo tình cảm cho chính mình.

Friday, July 29, 2011

1:10am

after July, my life will be different because of night shifts coming ...

Friday, July 8, 2011

Friday night

Family or career is two things I should choose at the time. Getting pressure from surrounding people makes me feel so confused. What should I do now?

Really want to study to reach what I want to be, but I truly understand that I don’t have enough ability and intelligence to get into the GAMSAT test, even try much much more. In the other hand, I want to try my best, whatever happens next, I still want to try.

At the same time, family is a big issue for myself. Mom and dad need to be supported from me for freedom from financial issue. I deeply want them to live without any worry about money and other stuffs to enjoy their retirement life.

After all, I will still try my best for that terrible test and expose myself to earn enough money to support daddy and mommy.

TRY!

Saturday, July 2, 2011

A fresh day!

Chưa lúc nào như lúc này m thấy tinh thần mong học doctor lại cao tới vậy.

I feel the most wanted effort to get in the course. The sample tests have just been looked through and feel headache already. However, it was quite a good sign with the score of 8/15 in which the rest of the chemistry questions had not been tried to do. The most worry part is written communication, it is a kind of assignment which I am always bad at in Vietnamese skill, how I can have a positive affect in English writing???

Better to learn and practice now, as much as possible to reach the desire level.

Try my best!

Trust in myself, I will success in approaching thing I want.

Saturday, June 4, 2011

Upset

Tự nhiên nói chuyện với anh Sang xong làm mình lo dễ sợ. sao mà cái “lận đận” còn đeo đẳng mình hoài vậy ta. Quyết tâm thứ 2 này phải gọi uts cho ra nhẽ, để gấp rút hoàn thành cái TR trước thời hạn để còn nộp PR cho đúng ngày nữa chứ!

Nghe tin tụi thằng Q thằng L có PR mà làm mình nôn dễ sợ, ko biết mọi thứ có êm xuôi cho mình ko nữa… thiệt là nhức đầu quá đi, rắc rối hết biết!

Chắc mai phải đi chùa, cầu xin mới đc. Mà m cũng hư lắm, nói là thứ 7 sẽ xuống chùa, thứ 6 xuống mợ hai mà ko có đi gì ráo! Cái bệnh làm biếng lớn quá!

Cầu mong mọi chuyện diễn ra êm xuôi tốt đẹp. mình ko muốn chuyện gì bất trắc xảy ra, sợ ba mẹ buồn phiền!!!

Mong là mọi chuyện tốt đẹp!

Wednesday, May 18, 2011

Sicky day

Hôm nay lại muốn trở lại viết blog, viết cho những bộn bề của cuộc sống này, viết cho những nếm trải của 1 đứa trưởng thành!

Sau những chuyện bực mình đó, mình thấy mình thiệt là mong manh, và dễ bị gục ngã trước áp lực. mong là có 1 ngày nào đó, sau mọi biến cố mình đang trải qua, mình sẽ có 1 bề dày để chống chọi!

Thấy thương ba mẹ quá đi thôi, cùng vui cùng buồn với mình, và còn lo lắng cho mình hơn nữa! tự hứa với bản thân là ko có kể lể những buồn phiền cho ba mẹ biết nữa, để mọi ng lại lo lắng cho mình, nhưng mình đã ko làm được. ko biết sao giờ!

Thế mới biết, ko ai thương mình bằng ba mẹ!!!