Friday, July 8, 2011

Friday night

Family or career is two things I should choose at the time. Getting pressure from surrounding people makes me feel so confused. What should I do now?

Really want to study to reach what I want to be, but I truly understand that I don’t have enough ability and intelligence to get into the GAMSAT test, even try much much more. In the other hand, I want to try my best, whatever happens next, I still want to try.

At the same time, family is a big issue for myself. Mom and dad need to be supported from me for freedom from financial issue. I deeply want them to live without any worry about money and other stuffs to enjoy their retirement life.

After all, I will still try my best for that terrible test and expose myself to earn enough money to support daddy and mommy.

TRY!

Saturday, July 2, 2011

A fresh day!

Chưa lúc nào như lúc này m thấy tinh thần mong học doctor lại cao tới vậy.

I feel the most wanted effort to get in the course. The sample tests have just been looked through and feel headache already. However, it was quite a good sign with the score of 8/15 in which the rest of the chemistry questions had not been tried to do. The most worry part is written communication, it is a kind of assignment which I am always bad at in Vietnamese skill, how I can have a positive affect in English writing???

Better to learn and practice now, as much as possible to reach the desire level.

Try my best!

Trust in myself, I will success in approaching thing I want.

Saturday, June 4, 2011

Upset

Tự nhiên nói chuyện với anh Sang xong làm mình lo dễ sợ. sao mà cái “lận đận” còn đeo đẳng mình hoài vậy ta. Quyết tâm thứ 2 này phải gọi uts cho ra nhẽ, để gấp rút hoàn thành cái TR trước thời hạn để còn nộp PR cho đúng ngày nữa chứ!

Nghe tin tụi thằng Q thằng L có PR mà làm mình nôn dễ sợ, ko biết mọi thứ có êm xuôi cho mình ko nữa… thiệt là nhức đầu quá đi, rắc rối hết biết!

Chắc mai phải đi chùa, cầu xin mới đc. Mà m cũng hư lắm, nói là thứ 7 sẽ xuống chùa, thứ 6 xuống mợ hai mà ko có đi gì ráo! Cái bệnh làm biếng lớn quá!

Cầu mong mọi chuyện diễn ra êm xuôi tốt đẹp. mình ko muốn chuyện gì bất trắc xảy ra, sợ ba mẹ buồn phiền!!!

Mong là mọi chuyện tốt đẹp!

Wednesday, May 18, 2011

Sicky day

Hôm nay lại muốn trở lại viết blog, viết cho những bộn bề của cuộc sống này, viết cho những nếm trải của 1 đứa trưởng thành!

Sau những chuyện bực mình đó, mình thấy mình thiệt là mong manh, và dễ bị gục ngã trước áp lực. mong là có 1 ngày nào đó, sau mọi biến cố mình đang trải qua, mình sẽ có 1 bề dày để chống chọi!

Thấy thương ba mẹ quá đi thôi, cùng vui cùng buồn với mình, và còn lo lắng cho mình hơn nữa! tự hứa với bản thân là ko có kể lể những buồn phiền cho ba mẹ biết nữa, để mọi ng lại lo lắng cho mình, nhưng mình đã ko làm được. ko biết sao giờ!

Thế mới biết, ko ai thương mình bằng ba mẹ!!!

Saturday, December 25, 2010

Gathering day???

Đọc lại những dòng cảm xúc mới thấy những dòng viết ngắn ngủi mới có năng lực như thế nào… đã lâu lắm rồi mình ko còn ngồi than ngắn thở dài về cuộc-đời-phức-tạp này. Bao lâu cũng ko biết, nhưng mình biết rõ lí do tại sao mình ko viết.

Chắc cũng hơn 1 năm rồi, có thể là mốc từ sau khi tốt nghiệp. việc học vừa hoàn tất, mình lại phải tất tả đi lo cho giấy tờ visa, rồi thì accidents, rồi thì đủ thứ chuyện ồ ạt xảy ra. Trong lúc bi đát cùng cực nhất của cảm xúc (tính cho tới thời điểm này) thì mình đã kiên cường vượt qua nó – ko kể lể than thở qua những con chữ, cố gắng giấu nhẹm cảm xúc đau đớn đó để mà vượt qua. Và mình ko phủ nhận đã có rất rất nhiều nước mắt cho những cơn đau cảm xúc đó.

Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua thôi… vết thương lâu ngày cũng lành miệng, nhưng những cảm giác đau nhói thì vẫn còn nguyên. ừ thì mình đang tập sống ko-ích-kỉ, sống vị-tha, sống như thể mọi ng-ko-ai-xấu cả! nhưng rồi cũng chính mình cay đắng dạy bảo bản thân mình phải ích kỉ đi 1 chút, phải xấu xa và hèn mọn đi 1 tí để trả thù đời, trả thù cho những vết-thương-đang-lành-vết của chính họ đã gây ra cho mình…

Đời có vay có trả, nhưng sao cái vòng lẩn quẩn đó mãi mình ko thoát ra được vậy? mình muốn bỏ đi, nhưng rồi một lúc nào đó bản thân mình lại nổi loạn và làm trái lại những gì mình đã buông tay.

Một năm rồi còn gì… một năm mình đã sống độc lập trên chính đôi chân này. Đã biết nhiều hơn về cuộc đời còn có 2 vị đặc trưng khác “đắng và cay”. Nhưng ai cấm được trên thế gian này những ng trốn tránh? Mình quay ngoắt đi vì mình sợ phải nếm phải những thứ này 1 lần nữa – có lẽ thử 1 lần là đủ sợ…

Trốn tránh có nghĩa là ko làm cho da mặt mình dày ra. Cố gắng giữ đúng những điều lệ căn bản nhất của những mối thâm tình, của những quan hệ xã giao… nhưng khó lắm!!! mình ghét những nụ cười giả tạo mình tạo ra, nhưng ko có cách nào khác để thuyết phục người ngoài… nhiều lúc cuộc sống của người trưởng thành phức tạp hơn những gì mà những đứa trẻ nghĩ…

Mình nhớ lúc nhỏ khi chưa đi học. bà chị cứ la oai oái trong nhà vì những chuyện ko đâu, mình ghét vô cùng và hứa với lòng là sẽ ko thèm nói chuyện với bả. vậy mà tới giờ, cũng vẫn thương yêu nhau thân thiết, thiệt-lòng. Giờ đây trong câu chuyện của mình-trưởng-thành, ngoài mặt mình vẫn cứ chị chị em em, vui cười líu lo, nhưng bản chất là ko hề muốn nhìn mặt người đó, và hơn thế nữa là 1 mối bận tâm nào đó trong lòng, mà mình nghĩ sẽ xa rất xa trong tương lai mới có thể hóa giải nó…

Đời phức tạp hay lòng người phức tạp. mình ko biết nhưng bản chất mình thấy ngay lúc này là rất rất khó giải quyết…

Nhưng dòng điên loạn được viết ra sau 1 câu hỏi nhỏ của ng bạn “tại sao ngày sum họp thế này mà ko quay quần bên ng thân…” có lẽ dễ mà cũng có lẽ khó. Nếu bạn là mình, bạn sẽ làm như mình thôi, mình dám chắc như vậy. có lẽ 1 năm qua, những vết thương ứa máu trong tim và hằn sâu trong tâm trí của mình – nó vẫn chưa phai màu nhanh đến vậy. mình ko biết lúc nào, nhưng chắc chắn ngay bây giờ, vẫn chưa.

Những lời cay đắng mình được nghe, những câu nói móc khóe đến ứa nước mắt, đến những ánh mắt cay nghiệt mình nhận đc… mình vẫn ko thể nào quên.

Lạ thiệt, sao mỗi lần nghĩ lại những khoảng thời gian đó, mình lại khóc nhỉ??? Khóc cho 1 thời đã qua, khóc cho bản thân mình đã quá kiên cường hơn sức mình có thể chịu đựng. ừ thì, đó cũng có thể cho là lịch sự được đó chứ!

Trong xã hội mình đã làm được những gì nhỉ… vẫn chưa là gì cả, vẫn chỉ là 1 đứa vô danh nào đó, nằm trong mớ hỗn độn của cái xã hội xô bồ và phức tạp này… cuộc đời ngắn ngủi thật so với những gì mình mong muốn với tới…

Chả bao lâu nữa là mình bước qua cái thời lúc nào cũng hỏi mẹ nhiều thứ, tán dóc với ba đủ thứ chuyện linh tinh. Mình đã quá lớn để cứ mơ mộng hoài trong vòng tay luôn luôn ấm áp, sẵn sàng chở che… rồi mình phải tự đi thôi, đi 1 mình ko được ỷ lại vào 1 ai, và ko có lí do gì để dựa dẫm người khác…

Rồi mình sẽ ra sao trong cuộc đời mông lung này???