Em có thấy mình bơ vơ nhiều lắm khi đột nhiên Tracey bệnh… ngỡ là ko đột ngột, ko nặng nhưng cái điều lo sợ mông lung cũng ko thể chạy ra ngoài luồn suy nghĩ của em. Em ko biết phải làm sao nữa, em thấy bất lực lắm. 2 năm trời v71i nhau, chia sẻ những vui buồn trên mọi nẻo đường…
ừ thì sao khi em nhân hóa quá cái xe của mình, nhưng thật lòng em thương nó lắm mà. Em thấy có lỗi lắm khi delay and delay. Lo cho xe bệnh thì ít mà cảm giác có lỗi với nó thì nhiều. em thấy bất lực khi ko làm gì được chon nó cả. rồi biết ngày mai sẽ ra sao. Biết nó còn đủ sức chia sẽ những gánh nặng trong cuộc đời này với em nữa ko? Rồi em sẽ nhớ nó như thế nào. Hình bóng chia sẻ trong 2 năm trăn trở với cuộc đời khó nhọc này…