Bông bầng rụng trắng bờ sông,
Lấy chồng xa xứ khó mong ngày về…
Lấy chồng xa xứ khó mong ngày về…
M có lấy chồng đâu mà cũng “khó mong” về bên mẹ, bên ba…
Tự nhiên nghe bài hát – thấy buồn vô tận…
Lâu lâu trầm ngâm lại thấy buồn thế này…
Xa xưa con ở dựa kề
Bên ba mà bên má vỗ về ca dao
Bên ba mà bên má vỗ về ca dao
Nhớ nhà quá đi thôi…
Sao mà nó da diết, nao nao… ko diễn tả nổi…
Chỉ thấy nhớ, rồi chảy nước mắt…
Đêm đêm ra đứng hàng ba,
Trông về quê mẹ lệ sa buồn buồn…
Trông về quê mẹ lệ sa buồn buồn…
Chẳng trông, chẳng ngóng – chỉ mỗi việc coi lại hình của những đợt về VN…
Sao mà thấy nhớ da diết…
No comments:
Post a Comment