Friday, January 8, 2010

một năm qua đi!

Sao tự nhiên hôm nay thấy lòng đầy tâm trạng. Muốn viết cái gì đó, để m đc cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng… Sau những thăng trầm đã trải qua trong suốt 1 năm qua – 1 năm sóng gió thật sự trong đời. Ko biết mai này còn bao nhiêu cái sóng gió như vậy nữa. Q nói “những sự việc như vầy chỉ mới là khởi đầu cho những chuyện khó khăn mà thôi. Mọi thứ sẽ còn phức tạp hơn như vầy nữa!”. Ko biết fải hiểu như thế nào. Nhưng trong thâm tâm vẫn hi vọng mọi thứ sẽ sáng sủa hơn rất nhiều, rất nhiều cho năm tới.

Chuyện đau đầu nhất hiện giờ là job và nhà. Mọi thứ tưởng chừng như ổn thoả, nhưng bỗng chốc lại bế tắt. Thấy sao sao ý, chán chường ghê ghớm!

Job, uh thì job. Đang có trong tay cái job của những đứa bạn cùng trang lứa hi vọng. Ít ra thì nó ít lông bông hơn, payment cũng khá hơn. Nhưng thật là thất vọng. Bây giờ thì m đã hiểu cảm giác của những ng ra trường, nhưng lại ko tìm đc công việc phù hợp với bằng cấp của mình. Thấy nản thật sự, dù biết m ko mặn nồng lắm với nursing, nhưng ít nhất fải cho m cơ hội, lối riêng, để còn mạnh dạn bước thêm những bước nữa. Thấy mọi thứ bế tắt dễ sợ. Ko biết rùi sẽ ra sau.

Nhà, uh thì nhà. Tìm kiếm trong tuyệt vọng. Trong lúc này, thấy ngột ngạt sao sao í. ở nhà ko đi làm, thì cũng đi ra khỏi nhà, lông bông đó đây. Về nhà trễ lúc nào hay lúc đó. Ko bít sao nữa đây. Ko lẽ mọi thứ cứ dậm chân tại chỗ như thế này hay sao? Mình cũng muốn dọn quách đi cho xong, rùi có gì tính toán lại. Nhưng rùi thì sao. Nghe ba lo mà trong lòng ko yên để dọn đi xa. Dù biết mình lớn rùi, fải tự bươn chải cho tấm thân, nhưng nhìn lại 2 thân già còm cõi lại còn fải vương man, bận tâm cho đứa con ở xa. Thiệt đúng là “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn yêu con!”. Thật là nan giải quá trời, ko bít sao giờ đây. M muốn dọn lắm rùi chứ! Mà giờ chỗ tìm chưa ra, chỗ tìm ra thì mắc quá! Đang tính toán nữa, vì tự dọn ra thì trăm thứ fải lo, tiền đâu mà chịu cho thấu. Mà giờ tính đường share thì lại sợ nglạ ko an toàn, m sợ mà ba mẹ cũng sợ. Mà đợi ngquen thì lại fải chờ, fải đợi… Chuyện dài tập và khó nghĩ gần chết. M cũng khổ trong giai đọan này! Chịu đựng có cái khổ của chịu đựng. Dọn ra có cái khổ của dọn ra. Ko bên nào vẹn toàn bên nào. Nhức đầu quá sức!

Cũng đã lâu lắm rùi m ko ngồi typing tỉ tê những khúc mắc, những trắc trở, hay những buồn phiền. Ko bít là m đã chai sạn đi vì những chuyện này, hay tại vì nó nhiều quá, đến nổi m ko đủ can đảm để viết về nó.

Quả là 1 năm kinh hoàng đến với m. Thật vậy, mọi thứ cứ như là 1 cơn ác mộng dài, mà khi m sợ hãi quá muốn tỉnh dậy thì lại ko đc. Những chuyện buồn fiền, xui xẻo cứ dồn dập tới như sóng ngoài khơi, con trước đẩy bởi những con sau, và cứ thế… Dù biết mọi thứ đã qua, mọi thứ sẽ lắng dịu… nhưng vẫn thấy trong lòng nao nao.

1 năm qua rồi, giờ ngồi nhìn lại, thấy hình như nó đã trôi xa xa rùi, nhưng cái cảm giác lạnh, sợ và hoang mang vẫn còn chập chờn đâu đây, cứ như mới hôm qua thôi! Cũng còn hoảng lắm lắm!!!

Chuyện mất bóp, chuyện xe hư, chuyện đau lòng… còn bao nhiêu thứ chuyện… Nhưng thôi, gió thoảng mây bay, ko nhắc nữa! Nhưng thỉnh thoảng nhìn lại, nhớ lại, vẫn thấy buồn, thấy nhớ, thấy ray rứt, khó chịu, đau lòng và tiếc của… thôi thì… đành vậy, vẫn thấy khổ tâm…

Thôi thì kết tại đây vậy… nói nhiều đâm nản, đâm chán mà thôi!!!

No comments:

Post a Comment