Sunday, September 27, 2009

Bông bầng rụng trắng bờ sông,
Lấy chồng xa xứ khó mong ngày về…

M có lấy chồng đâu mà cũng “khó mong” về bên mẹ, bên ba…

Tự nhiên nghe bài hát – thấy buồn vô tận…

Lâu lâu trầm ngâm lại thấy buồn thế này…

Xa xưa con ở dựa kề
Bên ba mà bên má vỗ về ca dao

Nhớ nhà quá đi thôi…

Sao mà nó da diết, nao nao… ko diễn tả nổi…

Chỉ thấy nhớ, rồi chảy nước mắt…

Đêm đêm ra đứng hàng ba,
Trông về quê mẹ lệ sa buồn buồn…

Chẳng trông, chẳng ngóng – chỉ mỗi việc coi lại hình của những đợt về VN…

Sao mà thấy nhớ da diết…

Nốt lặng của tâm hồn...

Trời gió ào ào… sao mà lạnh thế…

Những nốt trầm đã vang cho m ngày hôm nay…

Ko bít sao nữa… tự nhiên thấy mình phẳng lặng – lặng như nước trong hồ ko gợn sóng…

Phải chăng do m mới hiểu thêm về bản chất của tất cả sự việc mà trước giờ m vẫn nghĩ vậy…

Cảm thấy m quá đơn giản – đơn giản hơn mức m có thể nghĩ…

Mong là cảm giác sẽ chiến thắng phần nào lòng dạ con ng…

M chẳng muốn nghĩ ngợi gì thêm. Chuyện gì tới sẽ tới. Biết đâu mọi thứ sẽ chẳng như sự đa nghi.

Và bản chất sẽ vượt lên tất cả…

Muốn mọi ng yêu thương m bằng trái tim chân thật, thế thôi!!!

Friday, September 25, 2009

Mọi thứ bỗng dưng dễ thương lạ...

Phải chăng đó là một cơ may khi m được thấy những tình cảm thân thương dành cho m trong ngày hôm qua?

Cảm xúc còn chóng vánh lắm khi nhớ lại, nhưng nó thật vui, thật vui khi nghĩ tới – dù rằng so với ngkhác, nó chẳng là gì cả, nhưng với m, nó có ý nghĩa vô cùng…

Manager, ng đã rất nhiệt tình cho lần interview này. Mà cũng ko thể ngờ Luke lại dễ thương tới vậy. Dù đã tối mà vẫn cố viết giùm cho m cái reference letter. Rùi sáng lại gửi sms hỏi thăm coi lấy cái reference để đi chưa, interview ra sao? Đợi tới lúc Mc Donalds bớt khách thì gọi lại để cám ơn, Luke hỏi thăm có vẻ lo lắng lắm! Còn dặn khi nào có kết quả nhớ báo cho biết! Đúng là… ng đâu mà dễ thương lạ… Mà ko bít có fải tại câu nói vô tình của m làm him lạ lạ vậy ko nữa! Hehehe, nói chung he’s nice…

Đi học về, ko nhờ bạn đi ké xe về. Tự nhiên thấy sao sao, rùi một mình đi bộ. Tính ra vậy lại hay. Chú chó trên đường về, đã cạy cửa chui ra mà quấn lấy chân m. Quẫy đuôi mừng rỡ như có vẻ lâu lắm ko gặp. Rồi còn rủ bạn mới ra khoe mình nữa chứ. Hai thằng cứ quấn quýt dưới chân, quẫy đuôi chồm lên mừng rỡ. Thấy thương tụi nó ghê. Phải bắt từng con bỏ vào nhà và đóng cửa lại. Cứ sợ tụi nó đi theo m về nhà thì khó xử lắm. Ko khéo chủ nó lại đổ thừa là m ăn cắp nữa à! Nhưng thấy thương tụi nó ghê. Chỉ vài lần lướt ngang chào mà nhớ, mà thương m tới vậy!

Thế là hết một ngày. Đủ chuyện hết, nhưng trên hết vẫn thấy “mọi thứ sao mà dễ thương lạ”…