Thấy mọi thứ mông lung và mờ ảo quá! Chán nhất khi ở khoảng này của cuộc sống! Mọi thứ quay cuồng và rối mù. Ko bít đâu là đâu nữa…
Vụ cái nhà cũng làm m shock nặng. Tưởng sao, bạn bè bạc bẽo tới thế thôi. Lòng ng đổi trắng thay đen cũng đúng. M ghét nhất những kiểu đùa ko đúng lúc. Chắc là m ngờ nghệch quá mới tin đó là thật thôi. Cũng nhờ vậy mà bít thêm đc rằng, đừng tin tửơng quá nhiều vào những lời nói, của bất kì ai – vì m ko có khả năng nhận bít mặt thật-giả của ng đối diện. Thì thôi kệ, mỗi lần vấp ngã sẽ tự biết đứng lên – dù đau, dù sợ, dù thế nào đi nữa, thì m vẫn fải sống, tồn tại và học cách vượt qua những thứ đại loại như thế sẽ xảy ra trong cuộc sống của m.
Lại thêm điều đau đầu về vụ job. Cứ xoay vòng thế này thì chóng mặt chết mất. Giờ chỉ mong mọi thứ êm xuôi 1 chút, bình lặng 1 chút và dễ dàng 1 chút. M cũng mệt mỏi lắm rồi khi fải giáp vòng chay qua chạy lại.
Đúng là sợ thật, nhưng vẫn fải đương đầu với những thử thách này. Hi vọng mọi thứ sẽ êm xuôi trót lọt!
Thursday, January 28, 2010
Saturday, January 23, 2010
12-01-2010
Tự nhiên mong mình có 1 ngôi nhà, nhỏ thôi, với 1 khoảng sân nhỏ, và xích đu… thích xích đu quá đi thôi… ngày ngày hóng gió, đung đưa…
Thursday, January 21, 2010
Tự cổ vũ!!!
Chợt nhận ra m quá nhỏ bé và yếu đuối trong mọi chuyện. Có lẽ m đã đc bao bọc quá nhiều và quá lâu, nên giờ đây, đôi chân quá chệnh choạng khi bắt đầu bước những bước đầu tiên vào cuộc sống – một cuộc sống THẬT SỰ.
Ko biết fải nói thế nào, nhưng cảm giác cứ mênh mông và chênh vênh. Nhỏ ML đã đúng trong việc tìm nhà của m. Mọi thứ ko thể quá hoàn hảo như mình mong muốn! Fải đối diện với thực tế đi thôi. Dù thế nào, đó cũng là con đường THẬT SỰ, ko chông gai, ko trắc trở. Nhưng là 1 cuộc sống bình thường, ko hoàn hảo. 1 cuộc sống ko hoàn toàn hồng đẹp đẽ, hay xanh thắm những hi vọng. 1 cuộc sống có đủ gam màu sáng và tối. Cuộc sống có những lối rẽ, lối rẻ ai cũng có. Phải biết chấp nhận đứng lên, mạnh dạn đứng lên và đối đầu với nó!
Giờ thì sao. Hi vọng (lại màu xanh!) mọi thứ sẽ ổn, sẽ “gần” với những gì mình muốn. Vì muốn bước vào cuộc sống, trước hết fải ĐỐI MẶT với nó đã. Mọi thứ sẽ ổn, sẽ ổn mà (màu vàng ấp ủ!).
Một ngày mới đến, sẽ sáng tươi. Vì trước mắt ai cũng sẽ là bầu trời, ai cũng thấy mây trắng, trời trong xanh. Khi m nhìn thấy mưa, âu chắc chắn ai cũng nhìn thấy nó!
Lạc quan tin tưởng vào tương lai, TÔI nhé!!!
Ko biết fải nói thế nào, nhưng cảm giác cứ mênh mông và chênh vênh. Nhỏ ML đã đúng trong việc tìm nhà của m. Mọi thứ ko thể quá hoàn hảo như mình mong muốn! Fải đối diện với thực tế đi thôi. Dù thế nào, đó cũng là con đường THẬT SỰ, ko chông gai, ko trắc trở. Nhưng là 1 cuộc sống bình thường, ko hoàn hảo. 1 cuộc sống ko hoàn toàn hồng đẹp đẽ, hay xanh thắm những hi vọng. 1 cuộc sống có đủ gam màu sáng và tối. Cuộc sống có những lối rẽ, lối rẻ ai cũng có. Phải biết chấp nhận đứng lên, mạnh dạn đứng lên và đối đầu với nó!
Giờ thì sao. Hi vọng (lại màu xanh!) mọi thứ sẽ ổn, sẽ “gần” với những gì mình muốn. Vì muốn bước vào cuộc sống, trước hết fải ĐỐI MẶT với nó đã. Mọi thứ sẽ ổn, sẽ ổn mà (màu vàng ấp ủ!).
Một ngày mới đến, sẽ sáng tươi. Vì trước mắt ai cũng sẽ là bầu trời, ai cũng thấy mây trắng, trời trong xanh. Khi m nhìn thấy mưa, âu chắc chắn ai cũng nhìn thấy nó!
Lạc quan tin tưởng vào tương lai, TÔI nhé!!!
Wednesday, January 20, 2010
Phấn đấu!!!
Tự nhiên thấy mình thật sung sức. Có thêm động lực hay sao á! Mặc dù nhìn lại, giờ đây mới chính là lúc mình trắng tay – tay trắng… Job cố định đã bị hoãn, tiền bạc ra thì có chứ vô thì ko, nhưng sao mà động lực vẫn mạnh mẽ, thôi thúc mình dọn ra! Chắc là tới lúc rồi…
Mình ko thể chịu nổi lâu hơn nữa cái cảnh hiện tại. Sống lặng lẽ, vô hồn và trốn tránh! Mình chỉ muốn ở lì trong phòng nhưng ko đc, đi hoài cả ngày ngoài đường cũng ko xong!
Tình trạng ăn mì gói suốt mấy hổm nay đã hòanh hành cái bao tử rồi! Bụng dạ thiệt là ko ổn! Mình chỉ mong đc đem cơm đi làm, ăn sáng với cơm và trứng chiên, sao mà nó khó khăn đến thế! Thôi thì thêm 1 bước nữa thôi! Ráng mà nhịn, chịu đựng…
Chắc sẽ sáng sủa mà!
ĐÓI THÌ ĐẦU GỐI CŨNG PHẢI BÒ!
Mình ko thể chịu nổi lâu hơn nữa cái cảnh hiện tại. Sống lặng lẽ, vô hồn và trốn tránh! Mình chỉ muốn ở lì trong phòng nhưng ko đc, đi hoài cả ngày ngoài đường cũng ko xong!
Tình trạng ăn mì gói suốt mấy hổm nay đã hòanh hành cái bao tử rồi! Bụng dạ thiệt là ko ổn! Mình chỉ mong đc đem cơm đi làm, ăn sáng với cơm và trứng chiên, sao mà nó khó khăn đến thế! Thôi thì thêm 1 bước nữa thôi! Ráng mà nhịn, chịu đựng…
Chắc sẽ sáng sủa mà!
ĐÓI THÌ ĐẦU GỐI CŨNG PHẢI BÒ!
Friday, January 8, 2010
một năm qua đi!
Sao tự nhiên hôm nay thấy lòng đầy tâm trạng. Muốn viết cái gì đó, để m đc cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng… Sau những thăng trầm đã trải qua trong suốt 1 năm qua – 1 năm sóng gió thật sự trong đời. Ko biết mai này còn bao nhiêu cái sóng gió như vậy nữa. Q nói “những sự việc như vầy chỉ mới là khởi đầu cho những chuyện khó khăn mà thôi. Mọi thứ sẽ còn phức tạp hơn như vầy nữa!”. Ko biết fải hiểu như thế nào. Nhưng trong thâm tâm vẫn hi vọng mọi thứ sẽ sáng sủa hơn rất nhiều, rất nhiều cho năm tới.
Chuyện đau đầu nhất hiện giờ là job và nhà. Mọi thứ tưởng chừng như ổn thoả, nhưng bỗng chốc lại bế tắt. Thấy sao sao ý, chán chường ghê ghớm!
Job, uh thì job. Đang có trong tay cái job của những đứa bạn cùng trang lứa hi vọng. Ít ra thì nó ít lông bông hơn, payment cũng khá hơn. Nhưng thật là thất vọng. Bây giờ thì m đã hiểu cảm giác của những ng ra trường, nhưng lại ko tìm đc công việc phù hợp với bằng cấp của mình. Thấy nản thật sự, dù biết m ko mặn nồng lắm với nursing, nhưng ít nhất fải cho m cơ hội, lối riêng, để còn mạnh dạn bước thêm những bước nữa. Thấy mọi thứ bế tắt dễ sợ. Ko biết rùi sẽ ra sau.
Nhà, uh thì nhà. Tìm kiếm trong tuyệt vọng. Trong lúc này, thấy ngột ngạt sao sao í. ở nhà ko đi làm, thì cũng đi ra khỏi nhà, lông bông đó đây. Về nhà trễ lúc nào hay lúc đó. Ko bít sao nữa đây. Ko lẽ mọi thứ cứ dậm chân tại chỗ như thế này hay sao? Mình cũng muốn dọn quách đi cho xong, rùi có gì tính toán lại. Nhưng rùi thì sao. Nghe ba lo mà trong lòng ko yên để dọn đi xa. Dù biết mình lớn rùi, fải tự bươn chải cho tấm thân, nhưng nhìn lại 2 thân già còm cõi lại còn fải vương man, bận tâm cho đứa con ở xa. Thiệt đúng là “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn yêu con!”. Thật là nan giải quá trời, ko bít sao giờ đây. M muốn dọn lắm rùi chứ! Mà giờ chỗ tìm chưa ra, chỗ tìm ra thì mắc quá! Đang tính toán nữa, vì tự dọn ra thì trăm thứ fải lo, tiền đâu mà chịu cho thấu. Mà giờ tính đường share thì lại sợ nglạ ko an toàn, m sợ mà ba mẹ cũng sợ. Mà đợi ngquen thì lại fải chờ, fải đợi… Chuyện dài tập và khó nghĩ gần chết. M cũng khổ trong giai đọan này! Chịu đựng có cái khổ của chịu đựng. Dọn ra có cái khổ của dọn ra. Ko bên nào vẹn toàn bên nào. Nhức đầu quá sức!
Cũng đã lâu lắm rùi m ko ngồi typing tỉ tê những khúc mắc, những trắc trở, hay những buồn phiền. Ko bít là m đã chai sạn đi vì những chuyện này, hay tại vì nó nhiều quá, đến nổi m ko đủ can đảm để viết về nó.
Quả là 1 năm kinh hoàng đến với m. Thật vậy, mọi thứ cứ như là 1 cơn ác mộng dài, mà khi m sợ hãi quá muốn tỉnh dậy thì lại ko đc. Những chuyện buồn fiền, xui xẻo cứ dồn dập tới như sóng ngoài khơi, con trước đẩy bởi những con sau, và cứ thế… Dù biết mọi thứ đã qua, mọi thứ sẽ lắng dịu… nhưng vẫn thấy trong lòng nao nao.
1 năm qua rồi, giờ ngồi nhìn lại, thấy hình như nó đã trôi xa xa rùi, nhưng cái cảm giác lạnh, sợ và hoang mang vẫn còn chập chờn đâu đây, cứ như mới hôm qua thôi! Cũng còn hoảng lắm lắm!!!
Chuyện mất bóp, chuyện xe hư, chuyện đau lòng… còn bao nhiêu thứ chuyện… Nhưng thôi, gió thoảng mây bay, ko nhắc nữa! Nhưng thỉnh thoảng nhìn lại, nhớ lại, vẫn thấy buồn, thấy nhớ, thấy ray rứt, khó chịu, đau lòng và tiếc của… thôi thì… đành vậy, vẫn thấy khổ tâm…
Thôi thì kết tại đây vậy… nói nhiều đâm nản, đâm chán mà thôi!!!
Chuyện đau đầu nhất hiện giờ là job và nhà. Mọi thứ tưởng chừng như ổn thoả, nhưng bỗng chốc lại bế tắt. Thấy sao sao ý, chán chường ghê ghớm!
Job, uh thì job. Đang có trong tay cái job của những đứa bạn cùng trang lứa hi vọng. Ít ra thì nó ít lông bông hơn, payment cũng khá hơn. Nhưng thật là thất vọng. Bây giờ thì m đã hiểu cảm giác của những ng ra trường, nhưng lại ko tìm đc công việc phù hợp với bằng cấp của mình. Thấy nản thật sự, dù biết m ko mặn nồng lắm với nursing, nhưng ít nhất fải cho m cơ hội, lối riêng, để còn mạnh dạn bước thêm những bước nữa. Thấy mọi thứ bế tắt dễ sợ. Ko biết rùi sẽ ra sau.
Nhà, uh thì nhà. Tìm kiếm trong tuyệt vọng. Trong lúc này, thấy ngột ngạt sao sao í. ở nhà ko đi làm, thì cũng đi ra khỏi nhà, lông bông đó đây. Về nhà trễ lúc nào hay lúc đó. Ko bít sao nữa đây. Ko lẽ mọi thứ cứ dậm chân tại chỗ như thế này hay sao? Mình cũng muốn dọn quách đi cho xong, rùi có gì tính toán lại. Nhưng rùi thì sao. Nghe ba lo mà trong lòng ko yên để dọn đi xa. Dù biết mình lớn rùi, fải tự bươn chải cho tấm thân, nhưng nhìn lại 2 thân già còm cõi lại còn fải vương man, bận tâm cho đứa con ở xa. Thiệt đúng là “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn yêu con!”. Thật là nan giải quá trời, ko bít sao giờ đây. M muốn dọn lắm rùi chứ! Mà giờ chỗ tìm chưa ra, chỗ tìm ra thì mắc quá! Đang tính toán nữa, vì tự dọn ra thì trăm thứ fải lo, tiền đâu mà chịu cho thấu. Mà giờ tính đường share thì lại sợ nglạ ko an toàn, m sợ mà ba mẹ cũng sợ. Mà đợi ngquen thì lại fải chờ, fải đợi… Chuyện dài tập và khó nghĩ gần chết. M cũng khổ trong giai đọan này! Chịu đựng có cái khổ của chịu đựng. Dọn ra có cái khổ của dọn ra. Ko bên nào vẹn toàn bên nào. Nhức đầu quá sức!
Cũng đã lâu lắm rùi m ko ngồi typing tỉ tê những khúc mắc, những trắc trở, hay những buồn phiền. Ko bít là m đã chai sạn đi vì những chuyện này, hay tại vì nó nhiều quá, đến nổi m ko đủ can đảm để viết về nó.
Quả là 1 năm kinh hoàng đến với m. Thật vậy, mọi thứ cứ như là 1 cơn ác mộng dài, mà khi m sợ hãi quá muốn tỉnh dậy thì lại ko đc. Những chuyện buồn fiền, xui xẻo cứ dồn dập tới như sóng ngoài khơi, con trước đẩy bởi những con sau, và cứ thế… Dù biết mọi thứ đã qua, mọi thứ sẽ lắng dịu… nhưng vẫn thấy trong lòng nao nao.
1 năm qua rồi, giờ ngồi nhìn lại, thấy hình như nó đã trôi xa xa rùi, nhưng cái cảm giác lạnh, sợ và hoang mang vẫn còn chập chờn đâu đây, cứ như mới hôm qua thôi! Cũng còn hoảng lắm lắm!!!
Chuyện mất bóp, chuyện xe hư, chuyện đau lòng… còn bao nhiêu thứ chuyện… Nhưng thôi, gió thoảng mây bay, ko nhắc nữa! Nhưng thỉnh thoảng nhìn lại, nhớ lại, vẫn thấy buồn, thấy nhớ, thấy ray rứt, khó chịu, đau lòng và tiếc của… thôi thì… đành vậy, vẫn thấy khổ tâm…
Thôi thì kết tại đây vậy… nói nhiều đâm nản, đâm chán mà thôi!!!
Subscribe to:
Posts (Atom)