Saturday, June 4, 2011

Upset

Tự nhiên nói chuyện với anh Sang xong làm mình lo dễ sợ. sao mà cái “lận đận” còn đeo đẳng mình hoài vậy ta. Quyết tâm thứ 2 này phải gọi uts cho ra nhẽ, để gấp rút hoàn thành cái TR trước thời hạn để còn nộp PR cho đúng ngày nữa chứ!

Nghe tin tụi thằng Q thằng L có PR mà làm mình nôn dễ sợ, ko biết mọi thứ có êm xuôi cho mình ko nữa… thiệt là nhức đầu quá đi, rắc rối hết biết!

Chắc mai phải đi chùa, cầu xin mới đc. Mà m cũng hư lắm, nói là thứ 7 sẽ xuống chùa, thứ 6 xuống mợ hai mà ko có đi gì ráo! Cái bệnh làm biếng lớn quá!

Cầu mong mọi chuyện diễn ra êm xuôi tốt đẹp. mình ko muốn chuyện gì bất trắc xảy ra, sợ ba mẹ buồn phiền!!!

Mong là mọi chuyện tốt đẹp!

Wednesday, May 18, 2011

Sicky day

Hôm nay lại muốn trở lại viết blog, viết cho những bộn bề của cuộc sống này, viết cho những nếm trải của 1 đứa trưởng thành!

Sau những chuyện bực mình đó, mình thấy mình thiệt là mong manh, và dễ bị gục ngã trước áp lực. mong là có 1 ngày nào đó, sau mọi biến cố mình đang trải qua, mình sẽ có 1 bề dày để chống chọi!

Thấy thương ba mẹ quá đi thôi, cùng vui cùng buồn với mình, và còn lo lắng cho mình hơn nữa! tự hứa với bản thân là ko có kể lể những buồn phiền cho ba mẹ biết nữa, để mọi ng lại lo lắng cho mình, nhưng mình đã ko làm được. ko biết sao giờ!

Thế mới biết, ko ai thương mình bằng ba mẹ!!!

Saturday, December 25, 2010

Gathering day???

Đọc lại những dòng cảm xúc mới thấy những dòng viết ngắn ngủi mới có năng lực như thế nào… đã lâu lắm rồi mình ko còn ngồi than ngắn thở dài về cuộc-đời-phức-tạp này. Bao lâu cũng ko biết, nhưng mình biết rõ lí do tại sao mình ko viết.

Chắc cũng hơn 1 năm rồi, có thể là mốc từ sau khi tốt nghiệp. việc học vừa hoàn tất, mình lại phải tất tả đi lo cho giấy tờ visa, rồi thì accidents, rồi thì đủ thứ chuyện ồ ạt xảy ra. Trong lúc bi đát cùng cực nhất của cảm xúc (tính cho tới thời điểm này) thì mình đã kiên cường vượt qua nó – ko kể lể than thở qua những con chữ, cố gắng giấu nhẹm cảm xúc đau đớn đó để mà vượt qua. Và mình ko phủ nhận đã có rất rất nhiều nước mắt cho những cơn đau cảm xúc đó.

Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua thôi… vết thương lâu ngày cũng lành miệng, nhưng những cảm giác đau nhói thì vẫn còn nguyên. ừ thì mình đang tập sống ko-ích-kỉ, sống vị-tha, sống như thể mọi ng-ko-ai-xấu cả! nhưng rồi cũng chính mình cay đắng dạy bảo bản thân mình phải ích kỉ đi 1 chút, phải xấu xa và hèn mọn đi 1 tí để trả thù đời, trả thù cho những vết-thương-đang-lành-vết của chính họ đã gây ra cho mình…

Đời có vay có trả, nhưng sao cái vòng lẩn quẩn đó mãi mình ko thoát ra được vậy? mình muốn bỏ đi, nhưng rồi một lúc nào đó bản thân mình lại nổi loạn và làm trái lại những gì mình đã buông tay.

Một năm rồi còn gì… một năm mình đã sống độc lập trên chính đôi chân này. Đã biết nhiều hơn về cuộc đời còn có 2 vị đặc trưng khác “đắng và cay”. Nhưng ai cấm được trên thế gian này những ng trốn tránh? Mình quay ngoắt đi vì mình sợ phải nếm phải những thứ này 1 lần nữa – có lẽ thử 1 lần là đủ sợ…

Trốn tránh có nghĩa là ko làm cho da mặt mình dày ra. Cố gắng giữ đúng những điều lệ căn bản nhất của những mối thâm tình, của những quan hệ xã giao… nhưng khó lắm!!! mình ghét những nụ cười giả tạo mình tạo ra, nhưng ko có cách nào khác để thuyết phục người ngoài… nhiều lúc cuộc sống của người trưởng thành phức tạp hơn những gì mà những đứa trẻ nghĩ…

Mình nhớ lúc nhỏ khi chưa đi học. bà chị cứ la oai oái trong nhà vì những chuyện ko đâu, mình ghét vô cùng và hứa với lòng là sẽ ko thèm nói chuyện với bả. vậy mà tới giờ, cũng vẫn thương yêu nhau thân thiết, thiệt-lòng. Giờ đây trong câu chuyện của mình-trưởng-thành, ngoài mặt mình vẫn cứ chị chị em em, vui cười líu lo, nhưng bản chất là ko hề muốn nhìn mặt người đó, và hơn thế nữa là 1 mối bận tâm nào đó trong lòng, mà mình nghĩ sẽ xa rất xa trong tương lai mới có thể hóa giải nó…

Đời phức tạp hay lòng người phức tạp. mình ko biết nhưng bản chất mình thấy ngay lúc này là rất rất khó giải quyết…

Nhưng dòng điên loạn được viết ra sau 1 câu hỏi nhỏ của ng bạn “tại sao ngày sum họp thế này mà ko quay quần bên ng thân…” có lẽ dễ mà cũng có lẽ khó. Nếu bạn là mình, bạn sẽ làm như mình thôi, mình dám chắc như vậy. có lẽ 1 năm qua, những vết thương ứa máu trong tim và hằn sâu trong tâm trí của mình – nó vẫn chưa phai màu nhanh đến vậy. mình ko biết lúc nào, nhưng chắc chắn ngay bây giờ, vẫn chưa.

Những lời cay đắng mình được nghe, những câu nói móc khóe đến ứa nước mắt, đến những ánh mắt cay nghiệt mình nhận đc… mình vẫn ko thể nào quên.

Lạ thiệt, sao mỗi lần nghĩ lại những khoảng thời gian đó, mình lại khóc nhỉ??? Khóc cho 1 thời đã qua, khóc cho bản thân mình đã quá kiên cường hơn sức mình có thể chịu đựng. ừ thì, đó cũng có thể cho là lịch sự được đó chứ!

Trong xã hội mình đã làm được những gì nhỉ… vẫn chưa là gì cả, vẫn chỉ là 1 đứa vô danh nào đó, nằm trong mớ hỗn độn của cái xã hội xô bồ và phức tạp này… cuộc đời ngắn ngủi thật so với những gì mình mong muốn với tới…

Chả bao lâu nữa là mình bước qua cái thời lúc nào cũng hỏi mẹ nhiều thứ, tán dóc với ba đủ thứ chuyện linh tinh. Mình đã quá lớn để cứ mơ mộng hoài trong vòng tay luôn luôn ấm áp, sẵn sàng chở che… rồi mình phải tự đi thôi, đi 1 mình ko được ỷ lại vào 1 ai, và ko có lí do gì để dựa dẫm người khác…

Rồi mình sẽ ra sao trong cuộc đời mông lung này???

Tuesday, February 16, 2010

mùng 2

span style="font-style:italic;">Angel of Love (2/15/2010 5:51:47 PM): hum trc tui đi
Angel of Love (2/15/2010 5:52:04 PM): tui còn để lại cây kem đánh răng, cây bàn chải và hộp cốm sữa
Angel of Love (2/15/2010 5:52:09 PM): hum nay bả packed lại
Angel of Love (2/15/2010 5:52:13 PM): đem qua nhà mợ tui
Angel of Love (2/15/2010 5:52:21 PM): nói là khi nào tui xúông thì đưa tui
Angel of Love (2/15/2010 5:52:30 PM): còn bao nhiêu tôm khô trc giờ mẹ tui gửi qua cho
Angel of Love (2/15/2010 5:52:35 PM): bả để lại trong tũ
Angel of Love (2/15/2010 5:52:48 PM): hum nay gom ra hết nói là tui đem đi đi
Angel of Love (2/15/2010 5:53:02 PM): tại bả sợ tui ko có tôm ăn mì
Angel of Love (2/15/2010 5:53:13 PM): nhưng mà cái thái độ vậy
Angel of Love (2/15/2010 5:53:22 PM): hộp cốm sữa quá hạn 1 năm òi
Angel of Love (2/15/2010 5:53:28 PM): còn cây kem thì xài gần hết
Angel of Love (2/15/2010 5:53:38 PM): mà cái đó là tui mua về xài chung cả nhà
Angel of Love (2/15/2010 5:53:44 PM): chứ tui đâu có ý xài riêng đâu
Angel of Love (2/15/2010 5:53:48 PM): mà bả làm vậy đó
Angel of Love (2/15/2010 5:54:04 PM): bả chả chửi gì hết
Angel of Love (2/15/2010 5:54:16 PM): có điều cái thái độ kì cục lắm
Angel of Love (2/15/2010 5:54:21 PM): tui qua nhà chúc tết
Angel of Love (2/15/2010 5:54:28 PM): chả thèm nhìn tui bằng nữa con mắt
Angel of Love (2/15/2010 5:54:33 PM): nên tui cũng nản
Angel of Love (2/15/2010 5:54:40 PM): ngồi chưa đầy 5p tui về
Angel of Love (2/15/2010 5:55:03 PM): bả đâu có đưa tui
Angel of Love (2/15/2010 5:55:07 PM): bả gom 1 đống
Angel of Love (2/15/2010 5:55:11 PM): đem qua nhà dì tui
Angel of Love (2/15/2010 5:55:24 PM): rùi hum nay tui mới xuống nhà dì tui chơi tết
Angel of Love (2/15/2010 5:55:30 PM): rùi họ đưa cho tui


<<< Comment: dù ghét cay ghét đắng m thế nào đi chăng nữa, chỉ 1 động tác đơn giản là bỏ vào thùng rác – như ném chính bản thân m vào thùng rác, thì ít ra m đỡ đau lòng hơn, m còn tự huyễn hoặc bản thân về cái tình cảm lung linh đó, còn hơn là đem về nhà, chính tay m bỏ vào thùng rác, rùi nhìn lại và lung tung mơ hồ về cái tình-người của ngta dành cho m…

Cái buồn đầu năm, cũng may là qua đến mùng 2…

Thấy nản thật sự - ng nhà mà đối xử với nhau như thế à? Còn hơn là ng dưng nước lã… mà cũng fải thôi, biết đâu chỉ mỗi m nghĩ ngta là ngnhà, còn ngta đâu có coi m như vậy…

Nghe thì buồn đó! Khóc suốt trên đọan đường về. Thấy sự thật mới fủ fàng làm sao. M ăn ở cay độc, tệ hại thế sao mà bị ngta đối xử như thế?

Thôi thì hứa với lòng, nếu ngta đánh m – kẻ chạy lại, thì thôi, coi như chút tình nghĩa m đang cố vun vén cũng ko còn, coi như ko còn gì nữa! Mặc cho ngđời dị nghị, bàn tán nói m vô ơn bạc nghĩa đến thế nào đi nữa!

M vẫn quyết như vậy. Chứ để cố gắng mà chi – cố bị đấm, để mong bù đắp đc tình thương, cái tình cảm m trân trọng ở cái nơi xa-xứ này, mà ngta – cứ hễ trường mặt ra là ghẻ lạnh, nói chuyện với động vật còn tốt hơn là đi nói với ngta. Chả bao hàm, xỉa xói gì ai – nhưng thử nhìn lại coi ngta đã làm cho m đau lòng thế nào! Đối xử như vậy đó! Chẳng than oán gì ai – nhưng bây giờ, chính ngta mới là ng đổ đi bát nước, dù đã sứt mẻ, nhưng vẫn còn vài giọt nước m đang cố hốt vào!

"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha…"

Chỉ còn 2 điếm cho m nương tựa. Dù ai nối xử với m thế nào đi nữa, thì vẫn còn ba mẹ chở che an ủi cho m. Cố lên bản thân ơi, đừng vì ng-ko-thân-thích mà buồn đến thế! Mọi chuyện sẽ qua và tốt đẹp cả thôi!

Sunday, February 14, 2010

Cung chúc tân xuân!


Đã qua thời khắc giao thừa đúng 30p. Thời khắc để trải nghiệm về 1 năm đã qua và những dự định sắp tới…

Cảm tưởng m sẽ trưởng thành hơn cho 1 năm mới – tràn đầy sinh lực và động lực để bước tiếp con đường m đã chọn và vẽ nên. Dù thế nào đi nữa, vẫn tiếp tục bước và vững bước nhìn về tương lai tươi sáng…

Cố lên nào tôi ơi, mọi chuyện sẽ tốt đẹp và thành công mỹ mãn mà thôi – với sự nổ lực tối đa của bản thân!

Một năm nhìn lại nhiều cam co và trắc trở. Nhưng rồi mọi chuyện đã qua đi. Trước mắt bây giờ là nhìn về những gì đang ở phía trước và nổ lực tối đa để đạt được nó!

Mở đầu cho năm mới, tiễn đưa năm cũ bằng bữa nấu nướng đơn giản nhưng lại là những nổ lực phi thường của bản thân m. Ko tới nổi tệ - nhưng đó là những trải nghiệm đầu tiên của bản thân m cho cuộc sống này. Vậy thì tại sao m lại ko vững tin bước tiếp… mọi chuyện sẽ sáng sủa và tốt đẹp cả thôi. Ko có gì là ko có khởi đầu – chỉ là những khởi đầu đó như thế nào và m có biết cách khôi phục những thất bại và tiếp tục phát huy những thành công đã đạt được hay ko mà thôi!

Cám ơn quà xuân đầu tiên từ Thư và Bo – lì xì và Đan Trường disc (đúng nghĩa lì xì và Valentine’s Day). Cám ơn những lời chúc tết phương xa từ bạn bè – những ng bạn tinh thần và xa cách, nhưng cũng mang lại cho m những ấm áp từ tận đáy lòng.

Xuân về, mong mọi sự đều tốt đẹp và thuận lợi cho tất cả mọi ng – gia đình, những ng thân quen, bạn bè và cả những ng ko quen biết! Mong là hạnh phúc sẽ đến cho những ai đang tìm kiếm và nổ lực để đạt nó – nhưng quan trọng là fải biết hạnh phúc với những gì mình có – đó mới đúng là hạnh phúc đích thực!!!

Chúc mừng năm mới – chúc mừng Canh Dần – chúc mừng một con giáp nữa lại đến với mình… Cọp con – con Cọp muôn năm… Mọi sự sẽ êm ấm thôi vì Cọp dữ sẽ trấn an những bất ổn và xui xẻo mà!