Angel of Love (2/15/2010 5:52:04 PM): tui còn để lại cây kem đánh răng, cây bàn chải và hộp cốm sữa
Angel of Love (2/15/2010 5:52:09 PM): hum nay bả packed lại
Angel of Love (2/15/2010 5:52:13 PM): đem qua nhà mợ tui
Angel of Love (2/15/2010 5:52:21 PM): nói là khi nào tui xúông thì đưa tui
Angel of Love (2/15/2010 5:52:30 PM): còn bao nhiêu tôm khô trc giờ mẹ tui gửi qua cho
Angel of Love (2/15/2010 5:52:35 PM): bả để lại trong tũ
Angel of Love (2/15/2010 5:52:48 PM): hum nay gom ra hết nói là tui đem đi đi
Angel of Love (2/15/2010 5:53:02 PM): tại bả sợ tui ko có tôm ăn mì
Angel of Love (2/15/2010 5:53:13 PM): nhưng mà cái thái độ vậy
Angel of Love (2/15/2010 5:53:22 PM): hộp cốm sữa quá hạn 1 năm òi
Angel of Love (2/15/2010 5:53:28 PM): còn cây kem thì xài gần hết
Angel of Love (2/15/2010 5:53:38 PM): mà cái đó là tui mua về xài chung cả nhà
Angel of Love (2/15/2010 5:53:44 PM): chứ tui đâu có ý xài riêng đâu
Angel of Love (2/15/2010 5:53:48 PM): mà bả làm vậy đó
Angel of Love (2/15/2010 5:54:04 PM): bả chả chửi gì hết
Angel of Love (2/15/2010 5:54:16 PM): có điều cái thái độ kì cục lắm
Angel of Love (2/15/2010 5:54:21 PM): tui qua nhà chúc tết
Angel of Love (2/15/2010 5:54:28 PM): chả thèm nhìn tui bằng nữa con mắt
Angel of Love (2/15/2010 5:54:33 PM): nên tui cũng nản
Angel of Love (2/15/2010 5:54:40 PM): ngồi chưa đầy 5p tui về
Angel of Love (2/15/2010 5:55:03 PM): bả đâu có đưa tui
Angel of Love (2/15/2010 5:55:07 PM): bả gom 1 đống
Angel of Love (2/15/2010 5:55:11 PM): đem qua nhà dì tui
Angel of Love (2/15/2010 5:55:24 PM): rùi hum nay tui mới xuống nhà dì tui chơi tết
Angel of Love (2/15/2010 5:55:30 PM): rùi họ đưa cho tui


<<< Comment: dù ghét cay ghét đắng m thế nào đi chăng nữa, chỉ 1 động tác đơn giản là bỏ vào thùng rác – như ném chính bản thân m vào thùng rác, thì ít ra m đỡ đau lòng hơn, m còn tự huyễn hoặc bản thân về cái tình cảm lung linh đó, còn hơn là đem về nhà, chính tay m bỏ vào thùng rác, rùi nhìn lại và lung tung mơ hồ về cái tình-người của ngta dành cho m…
Cái buồn đầu năm, cũng may là qua đến mùng 2…
Thấy nản thật sự - ng nhà mà đối xử với nhau như thế à? Còn hơn là ng dưng nước lã… mà cũng fải thôi, biết đâu chỉ mỗi m nghĩ ngta là ngnhà, còn ngta đâu có coi m như vậy…
Nghe thì buồn đó! Khóc suốt trên đọan đường về. Thấy sự thật mới fủ fàng làm sao. M ăn ở cay độc, tệ hại thế sao mà bị ngta đối xử như thế?
Thôi thì hứa với lòng, nếu ngta đánh m – kẻ chạy lại, thì thôi, coi như chút tình nghĩa m đang cố vun vén cũng ko còn, coi như ko còn gì nữa! Mặc cho ngđời dị nghị, bàn tán nói m vô ơn bạc nghĩa đến thế nào đi nữa!
M vẫn quyết như vậy. Chứ để cố gắng mà chi – cố bị đấm, để mong bù đắp đc tình thương, cái tình cảm m trân trọng ở cái nơi xa-xứ này, mà ngta – cứ hễ trường mặt ra là ghẻ lạnh, nói chuyện với động vật còn tốt hơn là đi nói với ngta. Chả bao hàm, xỉa xói gì ai – nhưng thử nhìn lại coi ngta đã làm cho m đau lòng thế nào! Đối xử như vậy đó! Chẳng than oán gì ai – nhưng bây giờ, chính ngta mới là ng đổ đi bát nước, dù đã sứt mẻ, nhưng vẫn còn vài giọt nước m đang cố hốt vào!
"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha…"
Chỉ còn 2 điếm cho m nương tựa. Dù ai nối xử với m thế nào đi nữa, thì vẫn còn ba mẹ chở che an ủi cho m. Cố lên bản thân ơi, đừng vì ng-ko-thân-thích mà buồn đến thế! Mọi chuyện sẽ qua và tốt đẹp cả thôi!
No comments:
Post a Comment