Wednesday, February 3, 2010

Khoảng khắc...

Thế là bước vào giai đoạn cuối cùng…

Biết là sẽ tới. M đã mong ngóng từ lâu rồi mà… nhưng giờ sao lại thấy sợ sợ, và buồn nhiều nữa…

Chỉ vài ngày nữa thôi, m sẽ xa căn phòng này, căn phòng đã gắn bó với mình hơn 4 năm qua. Bao nhiêu vui buồn, m và nó cùng chứa đựng. Từ căn phòng này, bao nhiêu cay đắng sợ hãi cũng dồn vô đây. Rồi cũng chính căn phòng này là nơi chứa đựng, chở che cho m được là m, đc ẩn dấu m qua những cơn buồn bực, phẫn nộ (mà ai đó!) Trút vào m 1-cách-vô-tình…

Từ đây đã cho m sự ấm áp, đã cho m biết thế nào là cuộc sống trong 1 căn phòng riêng. Và cũng từ đây, m biết đối diện với sự sợ hãi – ăn trộm và chuột. Có thể nói, căn phòng hòan hảo lắm theo cách mà m chưa từng có 1 căn phòng, nhưng có lỗi chăng là cái cửa sổ - ko thể mở 1 cách bình thường, ko thể mở 1 cách thoải mái và cũng là nơi m sợ hãi với những tác động của bên ngoài.

Giờ đây m ko trách nó nữa. Có lẽ m sẽ có 1 cái cửa sổ phòng đẹp hơn, tốt hơn… nhưng sao lòng vẫn thấy bùi ngùi… ko biết 2 cây sống đời của m sẽ ra sao nữa. Chúng nó sẽ ko còn đc ngồi trên khung cửa để đón nắng, đón mưa, chịu những ngày khô cằn rát bỏng hay lạnh úa lá cùng với m nữa. Có thể chúng sẽ có 1 cuộc sống khác tốt hơn… hoặc ko…

Vài ngày nữa là m xa căn nhà này rồi. Căn nhà đã cho m sự ấm áp khi rời xa gia đình và VN, và cũng là căn nhà đã đem lại cho m nhiều nước mắt. Sự ấm áp của những anh chị họ hàng xa cách hơn 10 năm nhưng vẫn dành cho m những tình cảm ấm áp nhất. M cám ơn mọi ng nhiều lắm. Cám ơn vì đã cho m cuộc sống như ngày hôm nay. Đã đỡ đần ba mẹ m cả vật chất lẫn tinh thần khi m rời xa vòng tay ba mẹ. ở đây, m đã có đc kinh nghiệm sống nơi-xứ-người, những kinh nghiệm mà mãi mãi m sẽ ko thể nào có đc nếu vẫn còn đc bao bọc trong vòng tay của gia đình.

M cũng đã biết thế nào là cay-đắng-ngọt-bùi trong cuộc sống. M ko thể trách gì đc khi mọi va chạm chỉ như “chén đũa xô nhau”. Nhưng m cũng biết đó là những trải nghiệm fải có để lớn lên và trưởng thành. Nhưng cũng chính vì vậy mà m trở nên nhút nhát hơn với cuộc sống, với con ng và ngay cả gia đình. Nước mắt rồi cũng sẽ khô, còn đọng lại chăng lúc này chỉ là những thứ chắt lọc kĩ càng – để nhìn rõ hơn về cuộc sống fức tạp này.

Vài ngày nữa sẽ rời xa cái khu này, cái nơi mà m đã vô cùng sợ hãi sau vài tháng đầu tiên đặt chân đến AU. Và cũng chính là nơi mà m đã gán cho nước AU cái mark “thiếu an ninh”. Chuyện cũng qua lâu lắm rồi, nhưng m vẫn nhớ và vẫn sợ. Cái khu mà m luôn luôn bị giới nghiêm sau 7 giờ tối. Cái khu mà rét mướt, sương mù, hay nắng chói chang vẫn 1 mình 1 dù bước lặng lẽ. Từ ngày Tracey có mặt, m đã bớt cô đơn hơn khi 1 mình 1 bóng lủi thủi đi về. Và từ nay, vẫn chỉ có 1 mình với Tracey lặng lẽ tới lui…

Mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn những gì m đã trải qua. Để m sẽ giữ mãi màu hồng trong mắt… và để vững tin bước vào cuộc đời đầy chông gai và thử thách này!

No comments:

Post a Comment