Saturday, February 6, 2010

Đưa ông Táo về trời - và m cũng ra đi...

Nếu tính theo ngày âm lịch thì hôm nay là vừa tròn 4 năm m ra đi… và cũng thật trùng hợp – cũng vào ngày đưa ông Táo m lại ra đi lần nữa…

Trong lòng có chút buồn buồn sao sao á. Có lẽ m vẫn chưa quen với cái cảm giác này. Nhưng chắc rồi sẽ quen thôi mà! Mong là như vậy. Nhưng thấy thoải mái và tự do hơn 1 tí – ít nhất là trong giờ giấc ăn ngủ. Rồi sẽ qua đêm nay, rồi ngày mai sẽ sáng! Mọi chuyện chắc sẽ tốt đẹp hơn… đừng lo lắng quá!

Thấy xúc động ghê khi ai cũng lo lắng cho m. Chị Chín thì lo m buồn vì xa gia đình, dọn qua chỗ xa quá rồi sao mà thăm nom. Rồi lại lo cho chuyện ăn uống của m. Uh, m thật là vô dụng, lớn ngần này rồi mà chỉ biết mỗi chuyện bới cơm ăn rồi đi rửa chén, chứ chả biết làm gì hơn. Để rồi giờ ai cũng lo cho m. Lo vì cái tính lười nấu ăn (đúng hơn là ko bít nấu!), rồi cái tật làm biếng – ăn qua loa cho xong bữa chứ chả chăm chút cho bữa ăn! Đúng là m quá tệ rồi! Chỉ đc cái lớn xác chứ bản chất cũng chỉ là một đứa con nít vừa nứt mắt – nhìn đời bằng nhiều tia hi vọng mà quên rằng m đã lớn!!! Tới bà L còn lo cho m về vụ nấu ăn này. Còn gửi cả website chỉ nấu ăn, đề phòng m ko biết nấu!

Giờ này ngồi một mình, thấy buồn buồn tủi tủi làm sao á! Muốn gọi về nói với ba mẹ thật là nhiều chuyện. Nhưng mọi ng đang quá bận rộn – mà đó là chuyện vui của cả gia đình m mà! Cũng cái tật này – muốn mọi ng nói chuyện, nhưng lại ko đc. Thôi thì để mọi ng vui lòng, vững tâm mà bán tết. Hết tuần sau thì sẽ tha hồ mà nói chuyện. Và mong cho mọi đều an lành tốt đẹp đến với gia đình m…

Đưa ông Táo về trời đúng vào ngày m ra đi. 4 năm về trước – rời VN, và bây giờ - rời gia đình để ra riêng sống một mình… quả là ý trời!

No comments:

Post a Comment