""" Khi tôi chợt nhận ra người tình Việt nam của mình thay đổi, và tôi không yêu như trước. Lần đó, tôi làm gì cũng thấy buồn. Tôi lang thang những con hẻm Sài gòn, nhìn vào đời sống thật sự của nó để đánh thức tình yêu của tôi. Làm người bội bạc đau đớn hơn là bị bội bạc rất nhiều. Sài gòn thay đổi tôi không biết trách ai. Tôi sợ tôi không muốn quay về.
Sống ở Sài gòn có dễ không?
Người thì nói Sài gòn xô bồ, người thì nói Sài gòn cởi mở. Nói gì thì nói, người giàu người nghèo khắp nơi cứ ùn ùn đổ về. Đường xá chen chúc, bụi bặm và tai nạn. Con đường có lá me bay ngày xưa cũng hư rồi. Cách nào, tôi vẫn thấy Sài gòn đắt đỏ và nhem nhuốc. Đắt đỏ hơn ngày xưa, và nhem nhuốc hơn ngày xưa.
Nhem nhuốc không phải vì cơ hàn. Nhem nhuốc vì cách sống. Tôi tránh dùng chữ đạo đức ở đây, vì đạo đức không phải là thứ tôi có thể phán xét bừa bãi và cảm tính.
Ca-ve ( từ chỉ chung cho gái điếm, không phải chỉ là gái nhảy) nhiều quá. Bất kỳ 1 tiệm salon tóc bình dân hay sang trọng nào cũng có những cô gái chiều chiều điểm trang để đi kiếm tiền. Nhưng không đáng sợ bằng sự tăng trưởng số lượng những cô gái bạn có thể mua được bằng tiền. Không có cách kiếm tiền nào nhanh và an toàn hơn. Và tất nhiên những gì mình mua được bằng tiền, người khác cũng có thể mua được bằng nhiều tiền hơn.
Tôi luôn thương những chàng trai Việt, vì họ hơn ai hết hiểu tôi bằng tiếng nói của tôi. Ăn và thưởng thức cùng tôi những món ăn Việt, và họ hiền. Nhưng tôi cũng giận, giá mà họ bớt yếu đuối, bớt gia trưởng, bớt lăng nhăng, bớt hút thuốc và nhậu nhẹt như tôi thấy ở Việt nam.
Đời sống thực dụng bắt đầu để lại dấu vết trên bọn trẻ. Chúng đã biết nhìn nhau bằng sự so sánh giàu nghèo giữa bố mẹ chúng. Chúng đã bớt lễ phép, bớt mơ ước. Lớp 7 lớp 8 tụi nhỏ gọi nhau là bà xã ông xã trước mặt người lớn không hề mắc cỡ.
Còn nữa, chúng tự tin với trải nghiệm tình dục nhiều người, với tình 1 đêm, thậm chí quyết định thử làm gái. Điều này tôi không dám lớn tiếng nói rằng tôi nhìn thấy, nhưng nó được in thành sách từ blog của 1 cô gái trẻ, cô tả, như 1 trào lưu.
Tôi lo sợ đến ma túy sẽ tàn phá thêm lớp trẻ. Tôi nhìn những đứa bé 2-3 tuổi như tờ giấy trắng mà muốn khóc, chỉ muốn mang chúng đi thật xa vì tôi không tin vào cả trường công lẫn trường tư ở đây nữa.
Làm người khác buồn cũng là 1 cái tội. Tôi xin lỗi đã vẽ lên 1 bức tranh không mấy vui trong 1 đêm không ngủ ở Sài gòn. Vậy tôi mời bạn 1 ly cafe vỉa hè nha. Giá chỉ có 10 ngàn, chỉ là 50 cents US thôi. Bạn có thấy những điếu thuốc lá bán lẻ trên cái đĩa nhựa không? Để bạn nhớ Sài gòn, nếu nói tình yêu là duyên nợ thì tôi biết mình có duyên nợ với Sài gòn, nên không yêu cũng không phải dễ đâu. Và tôi biết, bạn mạnh mẽ hơn 1 đứa con gái như tôi."""
<<< Cảm thấy tương tự với những gì mình cảm nhận. Không biết tình yêu trong mình thay đổi, hay chính VN đã thay đổi như vậy?!? Nghe cũng thấy đúng, bản chất là buồn về cái cảm giác của chính mình… Biết đến bao giờ, mình sẽ thôi cảm thấy vậy? Biết đến bao giờ mình sẽ yêu VN lại như xưa? Dù rằng những người mình yêu mến vẫn còn đó, nhưng sao tình yêu của mình lại quá xa vời…
No comments:
Post a Comment