Now is counting down…
Now everyone seems to be normal to me… and me too…
I don’t want to be like that… but can’t help myself…
Vẫn thấy buồn buồn sao á! Còn 2 đêm nữa là m sẽ ngồi trong 1 căn phòng khác – đẹp hơn và xa lạ hơn, nhưng sao ko có cảm giác hào hứng lắm!
Lúc chiều, gặp và nghe nhiều thứ m ko đáng fải nghe. Coi như làm tốt lần cuối vậy! Có lẽ sẽ ko còn nhiều cơ hội để gặp lại nhau… thì dù gì cũng thân thiết gần 3 năm trời… một mối quan hệ ko thể gọi là chấm dứt, nhưng ánh mắt, hành động, cử chỉ và cả lời nói đã đẩy cả hai ra xa nhau hơn. Ko gọi là kết thúc, chấm dứt, nhưng đúng thiệt là mình đang rời xa nhau…
Có hơi buồn 1 chút…
Hiện tại thấy mệt mỏi và chán nản quá! Cái cảm giác exhausted là đây… đủ thứ dồn dập, cả người và lực đều vậy. Thấy mệt thật sự, chạy tới chạy lui, rinh đồ, xếp đồ, rát cả 2 bàn tay, chân thì lừ nhừ và nhất là thấy ko đủ sức lực nữa!
Cố lên, 2 ngày nữa thôi đâu sẽ vào đấy. Có fải như con chim sổ lồng đâu mà nhẹ nhàng chấp cánh bay. Còn nhiều thứ vướng theo đôi cánh nhỏ này. Mong là m đủ trưởng thành, khôn lớn và mạnh mẽ để sống với cuộc sống của những con người tuổi 23…
No comments:
Post a Comment