Wednesday, February 10, 2010

27 tết...

Sắp tết rồi nhỉ. Nhanh thiệt, mới đó mà lại thêm 1 năm. Mà năm nay thấy sao buồn quá! Đáng lẽ năm nay là năm đặc biệt của m, m fải về VN ăn tết với cả nhà, để mọi ng chúc tụng m chứ! Có nhiều cái để mọi ng ăn mừng cho m, và m đc dịp nhõng nhẽo…

M đã hoàn thành 4 năm đầu tiên xa nhà trong đời. Một bước trưởng thành vượt bậc của m, và m đã hoàn thành tốt “nhiệm vụ” – ko làm cho ba mẹ thất vọng vì đã bỏ công sức khá nhiều đầu tư cho m. Sau 4 năm vất vả, chưa hẳn là lăn lộn với đời, nhưng m đã thật sự hiểu hơn về động từ “chịu đựng”. Cúôi cùng, sau đúng 4 lần đưa ông Táo về trời – m đã hoàn toàn đứng trên đôi chân non nớt này, để bước vào những chông gai và thử thách mới – chông gai hơn, chênh vênh hơn, và khó khăn, cô độc hơn. M nghĩ m sẽ làm đc – ko biết tốt xấu thế nào thôi! Và 1 lí do nữa là năm nay là năm của m – Canh Dần – năm con cọp của m… vậy mà m ko đc ở nhà để lãnh lì xì, ko đc mọi ng dắt díu đi chơi, ko đc ưu đãi những món đặc trưng ngày tết – và cũng là những món khoái khẩu của m… thấy buồn ghê vậy đó!

Chẳng biết an ủi bản thân thế nào nữa! Chỉ còn biết tự nhủ m fải cố gắng thiệt nhiều, nhiều hơn nữa. Ko fải là cách khóc lặng thầm, cắn răng chịu đựng – mà là cách tự lực vươn lên bằng chính bản thân m, nổ lực hơn nữa – để mọi ng thấy rằng m đã lớn – để ba mẹ và Bảy bớt đi lo toan gánh nặng về “đứa nhỏ xa nhà” này.

Nhắc tới cả nhà thì lại buồn nữa. Ngày này năm ngoái là m cũng mệt phờ người ngoài chợ với mọi ng – cũng đã thành vai chính trong cái sạp của mẹ - tuy hát ko hay nhưng bè cũng khéo! Vậy mà giờ, chỉ biết ngồi nhà mong tới tết thật mau, để gọi về cho mọi ng, để chúc tết, để nói vài câu vui đùa. “Con nhớ nhà nhiều lắm, mọi ng ơi! Nhưng chẳng biết làm sao nữa!”

Thấy nhớ, thấy buồn – muốn gọi đt về cho mẹ, nhưng sợ mọi ng đang bận rộn, lại làm cho ba mẹ lo lắng thêm, nên lại thôi. Cứ vậy mà gặm nhắm nổi buồn… mong là m chóng nguôi ngoai. Ko biết bao giờ m mới có thể trưởng thành hơn nữa, để ko fải tỉ tê, buồn rầu và mít ướt như vầy…

2 ngày nữa là giao thừa rồi – năm nay ko ai nấu chè trôi nước đâu nè! Ko biết Bảy nấu ko ta? M bên này chắc cũng nấu thui, nấu ít, tự cúng coi sao…
3 ngày nữa là tết rồi… năm nay m sẽ gọi đt cho Bác Ba, Cô Tư (í, ko có số đt…) và cho Ông Bà Nội, đương nhiên là cho ba mẹ và cả nhà m… năm nay mới cảm nhận sâu sắc cái tết xa nhà đây… vui buồn lẫn lộn đây… ko biết làm sao để qua đi cái cảm giác này…

Năm nay lại 1 năm đặc biệt, 14/2 là mùng 1… hehehe, ko cần trông mong hay chờ đợi gì ráo… mọi thứ sẽ như mọi năm, í mà better 1 chút chứ - vì ko worry sẽ fải trả lại như thế nào… hình như năm mình học lớp 12 (hay 11) cũng có 1 lần đặc biệt như vầy, nhưng 14/2 lại là mùng 3…

No comments:

Post a Comment