Rồi mai này hai đứa không chung đôi
Em vẫn yêu màu vàng của hoa cúc
Anh vẫn đi dưới con đường rợp nắng
Chẳng có gì là khác xưa đâu
Có khác chăng là góc tâm hồn
Sẽ trống vắng những phút giây trò chuyện
Sẽ nhớ lắm có ai kia ngồi đợi
Chia sẽ vui buồn của cuộc sống xung quanh
Sẽ nhớ nhau xao xuyến đến nao lòng
Sẽ đau lắm, “tại sao mình như thế?”
Sẽ nhức nhối những đêm nằm vắng lặng,
Cứ nhớ về nét nhung nhớ ai kia
Sẽ quên thôi, nhanh lắm thời gian trôi
Sẽ qua mau những phút giây đau đáu
Sẽ nhanh thôi những vết đau thầm lặng
Sẽ qua đi, một mối tình… ta chưa thể gọi tên…
No comments:
Post a Comment