Now is counting down…
Now everyone seems to be normal to me… and me too…
I don’t want to be like that… but can’t help myself…
Vẫn thấy buồn buồn sao á! Còn 2 đêm nữa là m sẽ ngồi trong 1 căn phòng khác – đẹp hơn và xa lạ hơn, nhưng sao ko có cảm giác hào hứng lắm!
Lúc chiều, gặp và nghe nhiều thứ m ko đáng fải nghe. Coi như làm tốt lần cuối vậy! Có lẽ sẽ ko còn nhiều cơ hội để gặp lại nhau… thì dù gì cũng thân thiết gần 3 năm trời… một mối quan hệ ko thể gọi là chấm dứt, nhưng ánh mắt, hành động, cử chỉ và cả lời nói đã đẩy cả hai ra xa nhau hơn. Ko gọi là kết thúc, chấm dứt, nhưng đúng thiệt là mình đang rời xa nhau…
Có hơi buồn 1 chút…
Hiện tại thấy mệt mỏi và chán nản quá! Cái cảm giác exhausted là đây… đủ thứ dồn dập, cả người và lực đều vậy. Thấy mệt thật sự, chạy tới chạy lui, rinh đồ, xếp đồ, rát cả 2 bàn tay, chân thì lừ nhừ và nhất là thấy ko đủ sức lực nữa!
Cố lên, 2 ngày nữa thôi đâu sẽ vào đấy. Có fải như con chim sổ lồng đâu mà nhẹ nhàng chấp cánh bay. Còn nhiều thứ vướng theo đôi cánh nhỏ này. Mong là m đủ trưởng thành, khôn lớn và mạnh mẽ để sống với cuộc sống của những con người tuổi 23…
Thursday, February 4, 2010
Wednesday, February 3, 2010
Khoảng khắc...
Thế là bước vào giai đoạn cuối cùng…
Biết là sẽ tới. M đã mong ngóng từ lâu rồi mà… nhưng giờ sao lại thấy sợ sợ, và buồn nhiều nữa…
Chỉ vài ngày nữa thôi, m sẽ xa căn phòng này, căn phòng đã gắn bó với mình hơn 4 năm qua. Bao nhiêu vui buồn, m và nó cùng chứa đựng. Từ căn phòng này, bao nhiêu cay đắng sợ hãi cũng dồn vô đây. Rồi cũng chính căn phòng này là nơi chứa đựng, chở che cho m được là m, đc ẩn dấu m qua những cơn buồn bực, phẫn nộ (mà ai đó!) Trút vào m 1-cách-vô-tình…
Từ đây đã cho m sự ấm áp, đã cho m biết thế nào là cuộc sống trong 1 căn phòng riêng. Và cũng từ đây, m biết đối diện với sự sợ hãi – ăn trộm và chuột. Có thể nói, căn phòng hòan hảo lắm theo cách mà m chưa từng có 1 căn phòng, nhưng có lỗi chăng là cái cửa sổ - ko thể mở 1 cách bình thường, ko thể mở 1 cách thoải mái và cũng là nơi m sợ hãi với những tác động của bên ngoài.
Giờ đây m ko trách nó nữa. Có lẽ m sẽ có 1 cái cửa sổ phòng đẹp hơn, tốt hơn… nhưng sao lòng vẫn thấy bùi ngùi… ko biết 2 cây sống đời của m sẽ ra sao nữa. Chúng nó sẽ ko còn đc ngồi trên khung cửa để đón nắng, đón mưa, chịu những ngày khô cằn rát bỏng hay lạnh úa lá cùng với m nữa. Có thể chúng sẽ có 1 cuộc sống khác tốt hơn… hoặc ko…
Vài ngày nữa là m xa căn nhà này rồi. Căn nhà đã cho m sự ấm áp khi rời xa gia đình và VN, và cũng là căn nhà đã đem lại cho m nhiều nước mắt. Sự ấm áp của những anh chị họ hàng xa cách hơn 10 năm nhưng vẫn dành cho m những tình cảm ấm áp nhất. M cám ơn mọi ng nhiều lắm. Cám ơn vì đã cho m cuộc sống như ngày hôm nay. Đã đỡ đần ba mẹ m cả vật chất lẫn tinh thần khi m rời xa vòng tay ba mẹ. ở đây, m đã có đc kinh nghiệm sống nơi-xứ-người, những kinh nghiệm mà mãi mãi m sẽ ko thể nào có đc nếu vẫn còn đc bao bọc trong vòng tay của gia đình.
M cũng đã biết thế nào là cay-đắng-ngọt-bùi trong cuộc sống. M ko thể trách gì đc khi mọi va chạm chỉ như “chén đũa xô nhau”. Nhưng m cũng biết đó là những trải nghiệm fải có để lớn lên và trưởng thành. Nhưng cũng chính vì vậy mà m trở nên nhút nhát hơn với cuộc sống, với con ng và ngay cả gia đình. Nước mắt rồi cũng sẽ khô, còn đọng lại chăng lúc này chỉ là những thứ chắt lọc kĩ càng – để nhìn rõ hơn về cuộc sống fức tạp này.
Vài ngày nữa sẽ rời xa cái khu này, cái nơi mà m đã vô cùng sợ hãi sau vài tháng đầu tiên đặt chân đến AU. Và cũng chính là nơi mà m đã gán cho nước AU cái mark “thiếu an ninh”. Chuyện cũng qua lâu lắm rồi, nhưng m vẫn nhớ và vẫn sợ. Cái khu mà m luôn luôn bị giới nghiêm sau 7 giờ tối. Cái khu mà rét mướt, sương mù, hay nắng chói chang vẫn 1 mình 1 dù bước lặng lẽ. Từ ngày Tracey có mặt, m đã bớt cô đơn hơn khi 1 mình 1 bóng lủi thủi đi về. Và từ nay, vẫn chỉ có 1 mình với Tracey lặng lẽ tới lui…
Mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn những gì m đã trải qua. Để m sẽ giữ mãi màu hồng trong mắt… và để vững tin bước vào cuộc đời đầy chông gai và thử thách này!
Biết là sẽ tới. M đã mong ngóng từ lâu rồi mà… nhưng giờ sao lại thấy sợ sợ, và buồn nhiều nữa…
Chỉ vài ngày nữa thôi, m sẽ xa căn phòng này, căn phòng đã gắn bó với mình hơn 4 năm qua. Bao nhiêu vui buồn, m và nó cùng chứa đựng. Từ căn phòng này, bao nhiêu cay đắng sợ hãi cũng dồn vô đây. Rồi cũng chính căn phòng này là nơi chứa đựng, chở che cho m được là m, đc ẩn dấu m qua những cơn buồn bực, phẫn nộ (mà ai đó!) Trút vào m 1-cách-vô-tình…
Từ đây đã cho m sự ấm áp, đã cho m biết thế nào là cuộc sống trong 1 căn phòng riêng. Và cũng từ đây, m biết đối diện với sự sợ hãi – ăn trộm và chuột. Có thể nói, căn phòng hòan hảo lắm theo cách mà m chưa từng có 1 căn phòng, nhưng có lỗi chăng là cái cửa sổ - ko thể mở 1 cách bình thường, ko thể mở 1 cách thoải mái và cũng là nơi m sợ hãi với những tác động của bên ngoài.
Giờ đây m ko trách nó nữa. Có lẽ m sẽ có 1 cái cửa sổ phòng đẹp hơn, tốt hơn… nhưng sao lòng vẫn thấy bùi ngùi… ko biết 2 cây sống đời của m sẽ ra sao nữa. Chúng nó sẽ ko còn đc ngồi trên khung cửa để đón nắng, đón mưa, chịu những ngày khô cằn rát bỏng hay lạnh úa lá cùng với m nữa. Có thể chúng sẽ có 1 cuộc sống khác tốt hơn… hoặc ko…
Vài ngày nữa là m xa căn nhà này rồi. Căn nhà đã cho m sự ấm áp khi rời xa gia đình và VN, và cũng là căn nhà đã đem lại cho m nhiều nước mắt. Sự ấm áp của những anh chị họ hàng xa cách hơn 10 năm nhưng vẫn dành cho m những tình cảm ấm áp nhất. M cám ơn mọi ng nhiều lắm. Cám ơn vì đã cho m cuộc sống như ngày hôm nay. Đã đỡ đần ba mẹ m cả vật chất lẫn tinh thần khi m rời xa vòng tay ba mẹ. ở đây, m đã có đc kinh nghiệm sống nơi-xứ-người, những kinh nghiệm mà mãi mãi m sẽ ko thể nào có đc nếu vẫn còn đc bao bọc trong vòng tay của gia đình.
M cũng đã biết thế nào là cay-đắng-ngọt-bùi trong cuộc sống. M ko thể trách gì đc khi mọi va chạm chỉ như “chén đũa xô nhau”. Nhưng m cũng biết đó là những trải nghiệm fải có để lớn lên và trưởng thành. Nhưng cũng chính vì vậy mà m trở nên nhút nhát hơn với cuộc sống, với con ng và ngay cả gia đình. Nước mắt rồi cũng sẽ khô, còn đọng lại chăng lúc này chỉ là những thứ chắt lọc kĩ càng – để nhìn rõ hơn về cuộc sống fức tạp này.
Vài ngày nữa sẽ rời xa cái khu này, cái nơi mà m đã vô cùng sợ hãi sau vài tháng đầu tiên đặt chân đến AU. Và cũng chính là nơi mà m đã gán cho nước AU cái mark “thiếu an ninh”. Chuyện cũng qua lâu lắm rồi, nhưng m vẫn nhớ và vẫn sợ. Cái khu mà m luôn luôn bị giới nghiêm sau 7 giờ tối. Cái khu mà rét mướt, sương mù, hay nắng chói chang vẫn 1 mình 1 dù bước lặng lẽ. Từ ngày Tracey có mặt, m đã bớt cô đơn hơn khi 1 mình 1 bóng lủi thủi đi về. Và từ nay, vẫn chỉ có 1 mình với Tracey lặng lẽ tới lui…
Mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn những gì m đã trải qua. Để m sẽ giữ mãi màu hồng trong mắt… và để vững tin bước vào cuộc đời đầy chông gai và thử thách này!
Thursday, January 28, 2010
cuối ngày...
Thấy mọi thứ mông lung và mờ ảo quá! Chán nhất khi ở khoảng này của cuộc sống! Mọi thứ quay cuồng và rối mù. Ko bít đâu là đâu nữa…
Vụ cái nhà cũng làm m shock nặng. Tưởng sao, bạn bè bạc bẽo tới thế thôi. Lòng ng đổi trắng thay đen cũng đúng. M ghét nhất những kiểu đùa ko đúng lúc. Chắc là m ngờ nghệch quá mới tin đó là thật thôi. Cũng nhờ vậy mà bít thêm đc rằng, đừng tin tửơng quá nhiều vào những lời nói, của bất kì ai – vì m ko có khả năng nhận bít mặt thật-giả của ng đối diện. Thì thôi kệ, mỗi lần vấp ngã sẽ tự biết đứng lên – dù đau, dù sợ, dù thế nào đi nữa, thì m vẫn fải sống, tồn tại và học cách vượt qua những thứ đại loại như thế sẽ xảy ra trong cuộc sống của m.
Lại thêm điều đau đầu về vụ job. Cứ xoay vòng thế này thì chóng mặt chết mất. Giờ chỉ mong mọi thứ êm xuôi 1 chút, bình lặng 1 chút và dễ dàng 1 chút. M cũng mệt mỏi lắm rồi khi fải giáp vòng chay qua chạy lại.
Đúng là sợ thật, nhưng vẫn fải đương đầu với những thử thách này. Hi vọng mọi thứ sẽ êm xuôi trót lọt!
Vụ cái nhà cũng làm m shock nặng. Tưởng sao, bạn bè bạc bẽo tới thế thôi. Lòng ng đổi trắng thay đen cũng đúng. M ghét nhất những kiểu đùa ko đúng lúc. Chắc là m ngờ nghệch quá mới tin đó là thật thôi. Cũng nhờ vậy mà bít thêm đc rằng, đừng tin tửơng quá nhiều vào những lời nói, của bất kì ai – vì m ko có khả năng nhận bít mặt thật-giả của ng đối diện. Thì thôi kệ, mỗi lần vấp ngã sẽ tự biết đứng lên – dù đau, dù sợ, dù thế nào đi nữa, thì m vẫn fải sống, tồn tại và học cách vượt qua những thứ đại loại như thế sẽ xảy ra trong cuộc sống của m.
Lại thêm điều đau đầu về vụ job. Cứ xoay vòng thế này thì chóng mặt chết mất. Giờ chỉ mong mọi thứ êm xuôi 1 chút, bình lặng 1 chút và dễ dàng 1 chút. M cũng mệt mỏi lắm rồi khi fải giáp vòng chay qua chạy lại.
Đúng là sợ thật, nhưng vẫn fải đương đầu với những thử thách này. Hi vọng mọi thứ sẽ êm xuôi trót lọt!
Saturday, January 23, 2010
12-01-2010
Tự nhiên mong mình có 1 ngôi nhà, nhỏ thôi, với 1 khoảng sân nhỏ, và xích đu… thích xích đu quá đi thôi… ngày ngày hóng gió, đung đưa…
Thursday, January 21, 2010
Tự cổ vũ!!!
Chợt nhận ra m quá nhỏ bé và yếu đuối trong mọi chuyện. Có lẽ m đã đc bao bọc quá nhiều và quá lâu, nên giờ đây, đôi chân quá chệnh choạng khi bắt đầu bước những bước đầu tiên vào cuộc sống – một cuộc sống THẬT SỰ.
Ko biết fải nói thế nào, nhưng cảm giác cứ mênh mông và chênh vênh. Nhỏ ML đã đúng trong việc tìm nhà của m. Mọi thứ ko thể quá hoàn hảo như mình mong muốn! Fải đối diện với thực tế đi thôi. Dù thế nào, đó cũng là con đường THẬT SỰ, ko chông gai, ko trắc trở. Nhưng là 1 cuộc sống bình thường, ko hoàn hảo. 1 cuộc sống ko hoàn toàn hồng đẹp đẽ, hay xanh thắm những hi vọng. 1 cuộc sống có đủ gam màu sáng và tối. Cuộc sống có những lối rẽ, lối rẻ ai cũng có. Phải biết chấp nhận đứng lên, mạnh dạn đứng lên và đối đầu với nó!
Giờ thì sao. Hi vọng (lại màu xanh!) mọi thứ sẽ ổn, sẽ “gần” với những gì mình muốn. Vì muốn bước vào cuộc sống, trước hết fải ĐỐI MẶT với nó đã. Mọi thứ sẽ ổn, sẽ ổn mà (màu vàng ấp ủ!).
Một ngày mới đến, sẽ sáng tươi. Vì trước mắt ai cũng sẽ là bầu trời, ai cũng thấy mây trắng, trời trong xanh. Khi m nhìn thấy mưa, âu chắc chắn ai cũng nhìn thấy nó!
Lạc quan tin tưởng vào tương lai, TÔI nhé!!!
Ko biết fải nói thế nào, nhưng cảm giác cứ mênh mông và chênh vênh. Nhỏ ML đã đúng trong việc tìm nhà của m. Mọi thứ ko thể quá hoàn hảo như mình mong muốn! Fải đối diện với thực tế đi thôi. Dù thế nào, đó cũng là con đường THẬT SỰ, ko chông gai, ko trắc trở. Nhưng là 1 cuộc sống bình thường, ko hoàn hảo. 1 cuộc sống ko hoàn toàn hồng đẹp đẽ, hay xanh thắm những hi vọng. 1 cuộc sống có đủ gam màu sáng và tối. Cuộc sống có những lối rẽ, lối rẻ ai cũng có. Phải biết chấp nhận đứng lên, mạnh dạn đứng lên và đối đầu với nó!
Giờ thì sao. Hi vọng (lại màu xanh!) mọi thứ sẽ ổn, sẽ “gần” với những gì mình muốn. Vì muốn bước vào cuộc sống, trước hết fải ĐỐI MẶT với nó đã. Mọi thứ sẽ ổn, sẽ ổn mà (màu vàng ấp ủ!).
Một ngày mới đến, sẽ sáng tươi. Vì trước mắt ai cũng sẽ là bầu trời, ai cũng thấy mây trắng, trời trong xanh. Khi m nhìn thấy mưa, âu chắc chắn ai cũng nhìn thấy nó!
Lạc quan tin tưởng vào tương lai, TÔI nhé!!!
Subscribe to:
Posts (Atom)