Friday, July 13, 2012
Friday the 13th
Sunday, April 22, 2012
1:34am
Cũng ko bít vì sao mình lại khóc, bản chất đúng với chữ khóc-vu-vơ. Mà cũng ko hiểu tại sao mình lại thấy buồn rười rượi trong lòng đến như vậy. coi phim hài, cười đó, nhưng thấy trong ngực vẫn nặng…
Có thể nói đây là lần đầu tiên trong đời m khóc cho 1 mối tình – mối tình cũa chính bản thân mình. M cũng ko bít phải gọi mối quan hệ này thế nào cho đúng. Nhưng có chút gì đó làm con ng m thay đổi, và cũng chính vì vậy mà làm m rơi nước mắt.
Thiệt là lạ, 2 đứa có gây nhau bữa nào đâu, cũng ko có lý do gì để ghen tuông hay giận hờn vô cớ. có lẽ là do câu nói của anh, và cũng có thể là do sự cộng gộp về mức độ cường điệu quá đáng cho 1 mối quan hệ lâu dài của m. ừ thì đã sao chứ, chính bản thân m đã nói là chưa chắc mối quan hệ này đi tới đâu mà. Chỉ nhìn trước mắt và quan tâm cho ngày hôm nay thôi còn gì.
Chính bản thân mình mâu thuẫn với chính mình. Tại sao mình lại đặt mối quan hệ này quan trọng tới vậy, để rồi mọi thứ đều áp đặt cho tương lai. Ko đáng để suy nghĩ quá nhiều như thế con ngốc à! Mọi thứ để nó diễn ra thôi. Suy tính làm gì?
Nhưng mình ko thích cái câu mà anh đã nói ra, nghe thì nhẹ nhàng đó, nhưng đau lòng lắm. “đánh giá cao trong mắt mọi ng” để được gì hả anh? Chẳng phải mọi thứ cần sự chân thật hay sao, và cái kiểu cách dạ-thưa ko phải là em, ko phải là em 1 chút nào cả. và để lấy lòng mọi ng trong gia đình anh, lại càng ko phải là cách mà em theo đuổi. tại sao ko để em là chính mình, là chính cái đứa cứng đầu, ngổ ngáo – nhưng at least em biết cái phép tắc trên dưới để ứng xử.
Đúng là con trai lúc nào cũng thích nghe lời ngọt ngào – đặc biệt là từ người-được-coi-là-ng-yêu-của-mình. Nhưng nếu anh yêu thích một cô gái kiểu cách dịu dàng mỏng manh như vậy thì đó ko phải là em. Và trong cách nói và cách nghĩ, em ko hề có ý ko tôn trọng ng đối diện – dù là trong ý nghĩ. Vậy thì tại sao, cách nói năng lại quá quan trọng đến thế?
Đúng là em ko thể áp đặt anh bằng cách đó. Đúng là cách anh nói chỉ là góp ý, là in common sense, nhưng anh đã ko đặt bản tính và tính cách của em cũng như cảm xúc của em trong đó. Em có thể nói, em rất buồn, khi chính anh – là ng e đã cho rằng hiểu-em-nhất đã ko có tính cách đó ở đây. Thất vọng nhiều chứ, chính em là ng ko mơ mộng, ko đánh giá hay cố vươn đến 1 sự hoàn hảo nào cả. mà em chỉ cần sự hòa hợp của 2 đứa mình thôi – và sự hòa hợp đó là do cả hai cùng xây dựng, chứ ko dựa trên 1 tiêu chuẩn nào đó để thêm hay bớt điểm. những con số về thang điểm đó, bao giờ sẽ đạt đến điểm chuẩn mà anh muốn???
Bản thân em là 1 ng luôn phấn đấu để đạt đến sự hòan hảo nhất có thể. Vậy mà em vẫn ko áp dụng 1 luật lệ nào hết vào anh, vì em nghĩ, tình cảm ko có thang điểm, và dù có đi nữa, bao nhiêu mới là đúng điểm đậu của em? Em chưa hề cho anh 1 thang điểm nào cả, trừ cái điểm nhan sắc – khi em bàn tán với mấy chị bạn mà thôi.
Nói thật, nếu như anh ngại vì điểm số của em thua thiệt hay thấp kém trong mắt ng nhà anh, thì anh có thể buông tay ra và tụi mình trở lại vai trò là những ng bạn thân như trước. quả thật em vẫn chưa sẵn sàng cho cái tình cảm – mà em nghĩ anh đánh giá và xem xét nó quan trọng rất rất nhiều so với em. Đúng là em concern xa quá, nhưng em ko cần cái điểm số quan trọng đó trong mắt ng nhà anh hay gia đình em – vì em biết, mọi thứ đến tự nhiên sẽ tốt hơn…
Bản thân em tự đánh giá mình đâu đó trong cái thang điểm trung bình, luôn luôn nằm trong khoảng average. Và nếu anh muốn đưa em vào hàng top quý hiếm, thì xin lỗi, em ko thể làm đc. Với em, mọi thứ đều phải có lời giải thích chính đáng. Và cách giải thích “đáng giá cao” của anh ko thuyết phục được em. Nếu anh cho là em cứng đầu - ừ, thì em chịu. còn riêng bản thân em, em vẫn muốn mình tự do phóng khoáng thế thôi. Và anh cứ thử nghĩ, em chấp nhận dạ-vâng với anh mỗi khi nói chuyện, anh có thể mát lòng mát dạ đó, nhưng anh sẽ cảm nhận đc sự gượng ép trong em, và nếu anh vui vì những lời lẽ dối trá đó từ em – thì xin lỗi, em ko làm anh vui bằng cách này được. em đã tự dằn vặt bản thân mình, những năm tháng qua ở cái nước này, em đã phải đeo mặt nạ đối xử cho vừa lòng ng thân – như anh đã biết – là đã quá dư thừa với em rồi, và em cũng đã dặn bản thân mình phải sống thật với bản thân mình, và với đời nữa. nên thôi, điều đó khó lắm, em ko làm được đâu…
Tới đây thì nước mắt khô thiệt rồi, thấy lòng nhẹ đi rất nhiều. cũng ko biết lung tung lòng vòng gì nữa.
Có thể chiếc xe tình yêu của mình đang sắp hết xăng – và cũng ko biết làm sao đổ xăng cho nó nữa.
Tạm lánh mặt vài ngày, để tâm hồn bình thản lại sẽ tốt hơn. Cứ tạm thời xa nhau, để xem xét coi cái tình cảm đó có đủ lớn để kéo nhau trở lại. m đang ko cố níu kéo 1 cái gì cả, chỉ là dùng thời gian để xem xét những chuyện mình làm có đúng hay ko. Mà đúng hay sai cũng có quan trọng gì đâu. Nếu our minds are not related, whatever we do, it seems to be nothing…
Có thể tình cảm của mình dành cho anh ko đủ lớn để mình coi sự việc nhỏ và dễ dàng như bà Tr. Nhưng nó có chút nào đó liên tưởng tới a. O – ng mà mình cho rằng kiểu mẫu điển hình của 1 ng đàn ông gia trưởng, đặt nặng thể thức từ lời ăn tiếng nói, tới cả thái độ cử chỉ như trong tiểu thuyết. mà rằng đời hiện thực có giống như trong sách trong phim đâu, mà cứ phải gia phong – lễ nghĩa – phép tắt.
Nếu em ko vượt qua được khúc mắc này, thì có lẽ mình chỉ nên là bạn thôi anh à! Vì em tự đánh giá là mình cứng đầu lắm, và chuyện nào nó chưa chọc thủng được cái đầu cứng của em, thì em khó mà để nó trôi qua dễ dàng.
Em cứ có cảm giác anh cố uốn nắn em theo cái cách hoàn hảo nhất mà anh nghĩ. Mà hình như anh quên rằng, bon-sai cũng phải đợi nó lớn dần từng ngày, cho nó uống nước, tỉa lá thích hợp thì nó mới có thể cho anh hình dàng đẹp như anh mong muốn. và có những cành, những góc, dù anh thấy nó xù xì, xấu xí – nhưng nếu anh cắt bỏ phần đó đi, thì bon-sai 1 là chết, 1 là sẽ cho anh 1 cái cây ko đẹp như anh nghĩ là nó sẽ đẹp đâu.
Anh có thể đưa ra 1 list muốn em sửa đổi – nhưng kèm theo đó phải có những lời giải thích thích hợp chứ. Cái lý do lấy lòng ng khác là hoàn toàn ko chính đáng. Xin lỗi, nếu anh thiệt là thất vọng về em.
Em ko biết mình sẽ như thế nào nếu như cố cắt đứt liên lạc trong 2 ngày tới, hoặc có thể hơn 2 ngày với anh – nhưng em sẽ cố gắng, để xem xét lại chính bản thân mình. Thói quen hình thành thì dễ, chứ tập bỏ thì khó lắm – nhưng Thầy dạy là ko đc chiều bản thân mình quá, sẽ thành 1 cái nghiệp ko tốt về sau. Nên thôi, cái gì có thì cũng có thể không. Đời vô thường, nên mình phải học cách vô thường đó. Cố chi sắp đặt cho ngày sau…
untitled
Rồi mai này hai đứa không chung đôi
Em vẫn yêu màu vàng của hoa cúc
Anh vẫn đi dưới con đường rợp nắng
Chẳng có gì là khác xưa đâu
Có khác chăng là góc tâm hồn
Sẽ trống vắng những phút giây trò chuyện
Sẽ nhớ lắm có ai kia ngồi đợi
Chia sẽ vui buồn của cuộc sống xung quanh
Sẽ nhớ nhau xao xuyến đến nao lòng
Sẽ đau lắm, “tại sao mình như thế?”
Sẽ nhức nhối những đêm nằm vắng lặng,
Cứ nhớ về nét nhung nhớ ai kia
Sẽ quên thôi, nhanh lắm thời gian trôi
Sẽ qua mau những phút giây đau đáu
Sẽ nhanh thôi những vết đau thầm lặng
Sẽ qua đi, một mối tình… ta chưa thể gọi tên…
Monday, April 16, 2012
Bye bye Tracey
12/02/2012 – Tracey gặp nạn lần cuối và cũng là lúc mình cho em nó yên nghỉ.
Cũng được lần cuối đi shop cùng Tracey after work…
Quả thực lần accident này mình bình tĩnh hơn hẳn. bình tĩnh giải quyết mọi chuyện, ko khóc nức nở như lần trước, hay lần Tracey mới bệnh gần đây. Có lẽ sau cơn bạo bệnh đó, tinh thần mình đả vững chắc hơn hẳn, và đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận cái xấu xấu nhất có thể xảy ra.
Mà cũng có thể là do có nhiều ng để chia sẻ, mọi ng đều biết nên thấy chuyện xấu trôi qua cũng nhẹ nhàng. Có anh, khuyên nhủ cũng nhiều. có lẽ mình đc tiếp thêm sức mạnh.
Bình tĩnh thì bình tĩnh lúc đó thôi, chứ về đến nhà tay chân run lập cập. run từ trong lồng ngực, run hẳn trái tim mình. Thế rồi mọi chuyện cũng đc giải quyết, từ từ, đau đầu có, sợ sệt có… và cũng xong xuôi.
Rồi thì Tracey J ra đời, lần đầu tiên trong đời mình mất ngủ vì chuyện tiền bạc. thức giấc giữa đêm rồi tỉnh hẳn do nghĩ qua nghĩ lại vụ cái xe. Rồi mọi chuyện đành buông xuôi theo dòng.
Thì thôi coi như duyên phần đã tới. Tracey đã đến lúc ra đi thì mình cũng ko nên níu giữ, càng giằng co càng đau khổ cho cả hai. Duyên phận đưa đẩy thế thôi. Rồi mọi chuyện sẽ đi vào trong quỹ đạo, sẽ ổn thoả cả thôi.
Tin vào tương lai.
Cũng cùng lúc, nhờ Trần Hoàng Thiện share cái link “Buông tất cả để được tất cả” của thầy Thích Phước Tiến, mà mình cũng khoay khỏa chút ít cái phiền muộn trong lòng với món nợ quá lớn so với đôi vai mình có thể gánh vác. Chắc cũng đến lúc tạo duyên với Phật pháp – bằng con đường học đạo.
Friday, March 2, 2012
Tracey bệnh
Em có thấy mình bơ vơ nhiều lắm khi đột nhiên Tracey bệnh… ngỡ là ko đột ngột, ko nặng nhưng cái điều lo sợ mông lung cũng ko thể chạy ra ngoài luồn suy nghĩ của em. Em ko biết phải làm sao nữa, em thấy bất lực lắm. 2 năm trời v71i nhau, chia sẻ những vui buồn trên mọi nẻo đường…
ừ thì sao khi em nhân hóa quá cái xe của mình, nhưng thật lòng em thương nó lắm mà. Em thấy có lỗi lắm khi delay and delay. Lo cho xe bệnh thì ít mà cảm giác có lỗi với nó thì nhiều. em thấy bất lực khi ko làm gì được chon nó cả. rồi biết ngày mai sẽ ra sao. Biết nó còn đủ sức chia sẽ những gánh nặng trong cuộc đời này với em nữa ko? Rồi em sẽ nhớ nó như thế nào. Hình bóng chia sẻ trong 2 năm trăn trở với cuộc đời khó nhọc này…