Sắp tết rồi nhỉ. Nhanh thiệt, mới đó mà lại thêm 1 năm. Mà năm nay thấy sao buồn quá! Đáng lẽ năm nay là năm đặc biệt của m, m fải về VN ăn tết với cả nhà, để mọi ng chúc tụng m chứ! Có nhiều cái để mọi ng ăn mừng cho m, và m đc dịp nhõng nhẽo…
M đã hoàn thành 4 năm đầu tiên xa nhà trong đời. Một bước trưởng thành vượt bậc của m, và m đã hoàn thành tốt “nhiệm vụ” – ko làm cho ba mẹ thất vọng vì đã bỏ công sức khá nhiều đầu tư cho m. Sau 4 năm vất vả, chưa hẳn là lăn lộn với đời, nhưng m đã thật sự hiểu hơn về động từ “chịu đựng”. Cúôi cùng, sau đúng 4 lần đưa ông Táo về trời – m đã hoàn toàn đứng trên đôi chân non nớt này, để bước vào những chông gai và thử thách mới – chông gai hơn, chênh vênh hơn, và khó khăn, cô độc hơn. M nghĩ m sẽ làm đc – ko biết tốt xấu thế nào thôi! Và 1 lí do nữa là năm nay là năm của m – Canh Dần – năm con cọp của m… vậy mà m ko đc ở nhà để lãnh lì xì, ko đc mọi ng dắt díu đi chơi, ko đc ưu đãi những món đặc trưng ngày tết – và cũng là những món khoái khẩu của m… thấy buồn ghê vậy đó!
Chẳng biết an ủi bản thân thế nào nữa! Chỉ còn biết tự nhủ m fải cố gắng thiệt nhiều, nhiều hơn nữa. Ko fải là cách khóc lặng thầm, cắn răng chịu đựng – mà là cách tự lực vươn lên bằng chính bản thân m, nổ lực hơn nữa – để mọi ng thấy rằng m đã lớn – để ba mẹ và Bảy bớt đi lo toan gánh nặng về “đứa nhỏ xa nhà” này.
Nhắc tới cả nhà thì lại buồn nữa. Ngày này năm ngoái là m cũng mệt phờ người ngoài chợ với mọi ng – cũng đã thành vai chính trong cái sạp của mẹ - tuy hát ko hay nhưng bè cũng khéo! Vậy mà giờ, chỉ biết ngồi nhà mong tới tết thật mau, để gọi về cho mọi ng, để chúc tết, để nói vài câu vui đùa. “Con nhớ nhà nhiều lắm, mọi ng ơi! Nhưng chẳng biết làm sao nữa!”
Thấy nhớ, thấy buồn – muốn gọi đt về cho mẹ, nhưng sợ mọi ng đang bận rộn, lại làm cho ba mẹ lo lắng thêm, nên lại thôi. Cứ vậy mà gặm nhắm nổi buồn… mong là m chóng nguôi ngoai. Ko biết bao giờ m mới có thể trưởng thành hơn nữa, để ko fải tỉ tê, buồn rầu và mít ướt như vầy…
2 ngày nữa là giao thừa rồi – năm nay ko ai nấu chè trôi nước đâu nè! Ko biết Bảy nấu ko ta? M bên này chắc cũng nấu thui, nấu ít, tự cúng coi sao…
3 ngày nữa là tết rồi… năm nay m sẽ gọi đt cho Bác Ba, Cô Tư (í, ko có số đt…) và cho Ông Bà Nội, đương nhiên là cho ba mẹ và cả nhà m… năm nay mới cảm nhận sâu sắc cái tết xa nhà đây… vui buồn lẫn lộn đây… ko biết làm sao để qua đi cái cảm giác này…
Năm nay lại 1 năm đặc biệt, 14/2 là mùng 1… hehehe, ko cần trông mong hay chờ đợi gì ráo… mọi thứ sẽ như mọi năm, í mà better 1 chút chứ - vì ko worry sẽ fải trả lại như thế nào… hình như năm mình học lớp 12 (hay 11) cũng có 1 lần đặc biệt như vầy, nhưng 14/2 lại là mùng 3…
Wednesday, February 10, 2010
Tuesday, February 9, 2010
Sài Gòn - tình yêu và nỗi nhớ...
""" Khi tôi chợt nhận ra người tình Việt nam của mình thay đổi, và tôi không yêu như trước. Lần đó, tôi làm gì cũng thấy buồn. Tôi lang thang những con hẻm Sài gòn, nhìn vào đời sống thật sự của nó để đánh thức tình yêu của tôi. Làm người bội bạc đau đớn hơn là bị bội bạc rất nhiều. Sài gòn thay đổi tôi không biết trách ai. Tôi sợ tôi không muốn quay về.
Sống ở Sài gòn có dễ không?
Người thì nói Sài gòn xô bồ, người thì nói Sài gòn cởi mở. Nói gì thì nói, người giàu người nghèo khắp nơi cứ ùn ùn đổ về. Đường xá chen chúc, bụi bặm và tai nạn. Con đường có lá me bay ngày xưa cũng hư rồi. Cách nào, tôi vẫn thấy Sài gòn đắt đỏ và nhem nhuốc. Đắt đỏ hơn ngày xưa, và nhem nhuốc hơn ngày xưa.
Nhem nhuốc không phải vì cơ hàn. Nhem nhuốc vì cách sống. Tôi tránh dùng chữ đạo đức ở đây, vì đạo đức không phải là thứ tôi có thể phán xét bừa bãi và cảm tính.
Ca-ve ( từ chỉ chung cho gái điếm, không phải chỉ là gái nhảy) nhiều quá. Bất kỳ 1 tiệm salon tóc bình dân hay sang trọng nào cũng có những cô gái chiều chiều điểm trang để đi kiếm tiền. Nhưng không đáng sợ bằng sự tăng trưởng số lượng những cô gái bạn có thể mua được bằng tiền. Không có cách kiếm tiền nào nhanh và an toàn hơn. Và tất nhiên những gì mình mua được bằng tiền, người khác cũng có thể mua được bằng nhiều tiền hơn.
Tôi luôn thương những chàng trai Việt, vì họ hơn ai hết hiểu tôi bằng tiếng nói của tôi. Ăn và thưởng thức cùng tôi những món ăn Việt, và họ hiền. Nhưng tôi cũng giận, giá mà họ bớt yếu đuối, bớt gia trưởng, bớt lăng nhăng, bớt hút thuốc và nhậu nhẹt như tôi thấy ở Việt nam.
Đời sống thực dụng bắt đầu để lại dấu vết trên bọn trẻ. Chúng đã biết nhìn nhau bằng sự so sánh giàu nghèo giữa bố mẹ chúng. Chúng đã bớt lễ phép, bớt mơ ước. Lớp 7 lớp 8 tụi nhỏ gọi nhau là bà xã ông xã trước mặt người lớn không hề mắc cỡ.
Còn nữa, chúng tự tin với trải nghiệm tình dục nhiều người, với tình 1 đêm, thậm chí quyết định thử làm gái. Điều này tôi không dám lớn tiếng nói rằng tôi nhìn thấy, nhưng nó được in thành sách từ blog của 1 cô gái trẻ, cô tả, như 1 trào lưu.
Tôi lo sợ đến ma túy sẽ tàn phá thêm lớp trẻ. Tôi nhìn những đứa bé 2-3 tuổi như tờ giấy trắng mà muốn khóc, chỉ muốn mang chúng đi thật xa vì tôi không tin vào cả trường công lẫn trường tư ở đây nữa.
Làm người khác buồn cũng là 1 cái tội. Tôi xin lỗi đã vẽ lên 1 bức tranh không mấy vui trong 1 đêm không ngủ ở Sài gòn. Vậy tôi mời bạn 1 ly cafe vỉa hè nha. Giá chỉ có 10 ngàn, chỉ là 50 cents US thôi. Bạn có thấy những điếu thuốc lá bán lẻ trên cái đĩa nhựa không? Để bạn nhớ Sài gòn, nếu nói tình yêu là duyên nợ thì tôi biết mình có duyên nợ với Sài gòn, nên không yêu cũng không phải dễ đâu. Và tôi biết, bạn mạnh mẽ hơn 1 đứa con gái như tôi."""
<<< Cảm thấy tương tự với những gì mình cảm nhận. Không biết tình yêu trong mình thay đổi, hay chính VN đã thay đổi như vậy?!? Nghe cũng thấy đúng, bản chất là buồn về cái cảm giác của chính mình… Biết đến bao giờ, mình sẽ thôi cảm thấy vậy? Biết đến bao giờ mình sẽ yêu VN lại như xưa? Dù rằng những người mình yêu mến vẫn còn đó, nhưng sao tình yêu của mình lại quá xa vời…
Sống ở Sài gòn có dễ không?
Người thì nói Sài gòn xô bồ, người thì nói Sài gòn cởi mở. Nói gì thì nói, người giàu người nghèo khắp nơi cứ ùn ùn đổ về. Đường xá chen chúc, bụi bặm và tai nạn. Con đường có lá me bay ngày xưa cũng hư rồi. Cách nào, tôi vẫn thấy Sài gòn đắt đỏ và nhem nhuốc. Đắt đỏ hơn ngày xưa, và nhem nhuốc hơn ngày xưa.
Nhem nhuốc không phải vì cơ hàn. Nhem nhuốc vì cách sống. Tôi tránh dùng chữ đạo đức ở đây, vì đạo đức không phải là thứ tôi có thể phán xét bừa bãi và cảm tính.
Ca-ve ( từ chỉ chung cho gái điếm, không phải chỉ là gái nhảy) nhiều quá. Bất kỳ 1 tiệm salon tóc bình dân hay sang trọng nào cũng có những cô gái chiều chiều điểm trang để đi kiếm tiền. Nhưng không đáng sợ bằng sự tăng trưởng số lượng những cô gái bạn có thể mua được bằng tiền. Không có cách kiếm tiền nào nhanh và an toàn hơn. Và tất nhiên những gì mình mua được bằng tiền, người khác cũng có thể mua được bằng nhiều tiền hơn.
Tôi luôn thương những chàng trai Việt, vì họ hơn ai hết hiểu tôi bằng tiếng nói của tôi. Ăn và thưởng thức cùng tôi những món ăn Việt, và họ hiền. Nhưng tôi cũng giận, giá mà họ bớt yếu đuối, bớt gia trưởng, bớt lăng nhăng, bớt hút thuốc và nhậu nhẹt như tôi thấy ở Việt nam.
Đời sống thực dụng bắt đầu để lại dấu vết trên bọn trẻ. Chúng đã biết nhìn nhau bằng sự so sánh giàu nghèo giữa bố mẹ chúng. Chúng đã bớt lễ phép, bớt mơ ước. Lớp 7 lớp 8 tụi nhỏ gọi nhau là bà xã ông xã trước mặt người lớn không hề mắc cỡ.
Còn nữa, chúng tự tin với trải nghiệm tình dục nhiều người, với tình 1 đêm, thậm chí quyết định thử làm gái. Điều này tôi không dám lớn tiếng nói rằng tôi nhìn thấy, nhưng nó được in thành sách từ blog của 1 cô gái trẻ, cô tả, như 1 trào lưu.
Tôi lo sợ đến ma túy sẽ tàn phá thêm lớp trẻ. Tôi nhìn những đứa bé 2-3 tuổi như tờ giấy trắng mà muốn khóc, chỉ muốn mang chúng đi thật xa vì tôi không tin vào cả trường công lẫn trường tư ở đây nữa.
Làm người khác buồn cũng là 1 cái tội. Tôi xin lỗi đã vẽ lên 1 bức tranh không mấy vui trong 1 đêm không ngủ ở Sài gòn. Vậy tôi mời bạn 1 ly cafe vỉa hè nha. Giá chỉ có 10 ngàn, chỉ là 50 cents US thôi. Bạn có thấy những điếu thuốc lá bán lẻ trên cái đĩa nhựa không? Để bạn nhớ Sài gòn, nếu nói tình yêu là duyên nợ thì tôi biết mình có duyên nợ với Sài gòn, nên không yêu cũng không phải dễ đâu. Và tôi biết, bạn mạnh mẽ hơn 1 đứa con gái như tôi."""
<<< Cảm thấy tương tự với những gì mình cảm nhận. Không biết tình yêu trong mình thay đổi, hay chính VN đã thay đổi như vậy?!? Nghe cũng thấy đúng, bản chất là buồn về cái cảm giác của chính mình… Biết đến bao giờ, mình sẽ thôi cảm thấy vậy? Biết đến bao giờ mình sẽ yêu VN lại như xưa? Dù rằng những người mình yêu mến vẫn còn đó, nhưng sao tình yêu của mình lại quá xa vời…
Saturday, February 6, 2010
Đưa ông Táo về trời - và m cũng ra đi...
Nếu tính theo ngày âm lịch thì hôm nay là vừa tròn 4 năm m ra đi… và cũng thật trùng hợp – cũng vào ngày đưa ông Táo m lại ra đi lần nữa…
Trong lòng có chút buồn buồn sao sao á. Có lẽ m vẫn chưa quen với cái cảm giác này. Nhưng chắc rồi sẽ quen thôi mà! Mong là như vậy. Nhưng thấy thoải mái và tự do hơn 1 tí – ít nhất là trong giờ giấc ăn ngủ. Rồi sẽ qua đêm nay, rồi ngày mai sẽ sáng! Mọi chuyện chắc sẽ tốt đẹp hơn… đừng lo lắng quá!
Thấy xúc động ghê khi ai cũng lo lắng cho m. Chị Chín thì lo m buồn vì xa gia đình, dọn qua chỗ xa quá rồi sao mà thăm nom. Rồi lại lo cho chuyện ăn uống của m. Uh, m thật là vô dụng, lớn ngần này rồi mà chỉ biết mỗi chuyện bới cơm ăn rồi đi rửa chén, chứ chả biết làm gì hơn. Để rồi giờ ai cũng lo cho m. Lo vì cái tính lười nấu ăn (đúng hơn là ko bít nấu!), rồi cái tật làm biếng – ăn qua loa cho xong bữa chứ chả chăm chút cho bữa ăn! Đúng là m quá tệ rồi! Chỉ đc cái lớn xác chứ bản chất cũng chỉ là một đứa con nít vừa nứt mắt – nhìn đời bằng nhiều tia hi vọng mà quên rằng m đã lớn!!! Tới bà L còn lo cho m về vụ nấu ăn này. Còn gửi cả website chỉ nấu ăn, đề phòng m ko biết nấu!
Giờ này ngồi một mình, thấy buồn buồn tủi tủi làm sao á! Muốn gọi về nói với ba mẹ thật là nhiều chuyện. Nhưng mọi ng đang quá bận rộn – mà đó là chuyện vui của cả gia đình m mà! Cũng cái tật này – muốn mọi ng nói chuyện, nhưng lại ko đc. Thôi thì để mọi ng vui lòng, vững tâm mà bán tết. Hết tuần sau thì sẽ tha hồ mà nói chuyện. Và mong cho mọi đều an lành tốt đẹp đến với gia đình m…
Đưa ông Táo về trời đúng vào ngày m ra đi. 4 năm về trước – rời VN, và bây giờ - rời gia đình để ra riêng sống một mình… quả là ý trời!
Trong lòng có chút buồn buồn sao sao á. Có lẽ m vẫn chưa quen với cái cảm giác này. Nhưng chắc rồi sẽ quen thôi mà! Mong là như vậy. Nhưng thấy thoải mái và tự do hơn 1 tí – ít nhất là trong giờ giấc ăn ngủ. Rồi sẽ qua đêm nay, rồi ngày mai sẽ sáng! Mọi chuyện chắc sẽ tốt đẹp hơn… đừng lo lắng quá!
Thấy xúc động ghê khi ai cũng lo lắng cho m. Chị Chín thì lo m buồn vì xa gia đình, dọn qua chỗ xa quá rồi sao mà thăm nom. Rồi lại lo cho chuyện ăn uống của m. Uh, m thật là vô dụng, lớn ngần này rồi mà chỉ biết mỗi chuyện bới cơm ăn rồi đi rửa chén, chứ chả biết làm gì hơn. Để rồi giờ ai cũng lo cho m. Lo vì cái tính lười nấu ăn (đúng hơn là ko bít nấu!), rồi cái tật làm biếng – ăn qua loa cho xong bữa chứ chả chăm chút cho bữa ăn! Đúng là m quá tệ rồi! Chỉ đc cái lớn xác chứ bản chất cũng chỉ là một đứa con nít vừa nứt mắt – nhìn đời bằng nhiều tia hi vọng mà quên rằng m đã lớn!!! Tới bà L còn lo cho m về vụ nấu ăn này. Còn gửi cả website chỉ nấu ăn, đề phòng m ko biết nấu!
Giờ này ngồi một mình, thấy buồn buồn tủi tủi làm sao á! Muốn gọi về nói với ba mẹ thật là nhiều chuyện. Nhưng mọi ng đang quá bận rộn – mà đó là chuyện vui của cả gia đình m mà! Cũng cái tật này – muốn mọi ng nói chuyện, nhưng lại ko đc. Thôi thì để mọi ng vui lòng, vững tâm mà bán tết. Hết tuần sau thì sẽ tha hồ mà nói chuyện. Và mong cho mọi đều an lành tốt đẹp đến với gia đình m…
Đưa ông Táo về trời đúng vào ngày m ra đi. 4 năm về trước – rời VN, và bây giờ - rời gia đình để ra riêng sống một mình… quả là ý trời!
Thursday, February 4, 2010
2 đêm nữa...
Now is counting down…
Now everyone seems to be normal to me… and me too…
I don’t want to be like that… but can’t help myself…
Vẫn thấy buồn buồn sao á! Còn 2 đêm nữa là m sẽ ngồi trong 1 căn phòng khác – đẹp hơn và xa lạ hơn, nhưng sao ko có cảm giác hào hứng lắm!
Lúc chiều, gặp và nghe nhiều thứ m ko đáng fải nghe. Coi như làm tốt lần cuối vậy! Có lẽ sẽ ko còn nhiều cơ hội để gặp lại nhau… thì dù gì cũng thân thiết gần 3 năm trời… một mối quan hệ ko thể gọi là chấm dứt, nhưng ánh mắt, hành động, cử chỉ và cả lời nói đã đẩy cả hai ra xa nhau hơn. Ko gọi là kết thúc, chấm dứt, nhưng đúng thiệt là mình đang rời xa nhau…
Có hơi buồn 1 chút…
Hiện tại thấy mệt mỏi và chán nản quá! Cái cảm giác exhausted là đây… đủ thứ dồn dập, cả người và lực đều vậy. Thấy mệt thật sự, chạy tới chạy lui, rinh đồ, xếp đồ, rát cả 2 bàn tay, chân thì lừ nhừ và nhất là thấy ko đủ sức lực nữa!
Cố lên, 2 ngày nữa thôi đâu sẽ vào đấy. Có fải như con chim sổ lồng đâu mà nhẹ nhàng chấp cánh bay. Còn nhiều thứ vướng theo đôi cánh nhỏ này. Mong là m đủ trưởng thành, khôn lớn và mạnh mẽ để sống với cuộc sống của những con người tuổi 23…
Now everyone seems to be normal to me… and me too…
I don’t want to be like that… but can’t help myself…
Vẫn thấy buồn buồn sao á! Còn 2 đêm nữa là m sẽ ngồi trong 1 căn phòng khác – đẹp hơn và xa lạ hơn, nhưng sao ko có cảm giác hào hứng lắm!
Lúc chiều, gặp và nghe nhiều thứ m ko đáng fải nghe. Coi như làm tốt lần cuối vậy! Có lẽ sẽ ko còn nhiều cơ hội để gặp lại nhau… thì dù gì cũng thân thiết gần 3 năm trời… một mối quan hệ ko thể gọi là chấm dứt, nhưng ánh mắt, hành động, cử chỉ và cả lời nói đã đẩy cả hai ra xa nhau hơn. Ko gọi là kết thúc, chấm dứt, nhưng đúng thiệt là mình đang rời xa nhau…
Có hơi buồn 1 chút…
Hiện tại thấy mệt mỏi và chán nản quá! Cái cảm giác exhausted là đây… đủ thứ dồn dập, cả người và lực đều vậy. Thấy mệt thật sự, chạy tới chạy lui, rinh đồ, xếp đồ, rát cả 2 bàn tay, chân thì lừ nhừ và nhất là thấy ko đủ sức lực nữa!
Cố lên, 2 ngày nữa thôi đâu sẽ vào đấy. Có fải như con chim sổ lồng đâu mà nhẹ nhàng chấp cánh bay. Còn nhiều thứ vướng theo đôi cánh nhỏ này. Mong là m đủ trưởng thành, khôn lớn và mạnh mẽ để sống với cuộc sống của những con người tuổi 23…
Wednesday, February 3, 2010
Khoảng khắc...
Thế là bước vào giai đoạn cuối cùng…
Biết là sẽ tới. M đã mong ngóng từ lâu rồi mà… nhưng giờ sao lại thấy sợ sợ, và buồn nhiều nữa…
Chỉ vài ngày nữa thôi, m sẽ xa căn phòng này, căn phòng đã gắn bó với mình hơn 4 năm qua. Bao nhiêu vui buồn, m và nó cùng chứa đựng. Từ căn phòng này, bao nhiêu cay đắng sợ hãi cũng dồn vô đây. Rồi cũng chính căn phòng này là nơi chứa đựng, chở che cho m được là m, đc ẩn dấu m qua những cơn buồn bực, phẫn nộ (mà ai đó!) Trút vào m 1-cách-vô-tình…
Từ đây đã cho m sự ấm áp, đã cho m biết thế nào là cuộc sống trong 1 căn phòng riêng. Và cũng từ đây, m biết đối diện với sự sợ hãi – ăn trộm và chuột. Có thể nói, căn phòng hòan hảo lắm theo cách mà m chưa từng có 1 căn phòng, nhưng có lỗi chăng là cái cửa sổ - ko thể mở 1 cách bình thường, ko thể mở 1 cách thoải mái và cũng là nơi m sợ hãi với những tác động của bên ngoài.
Giờ đây m ko trách nó nữa. Có lẽ m sẽ có 1 cái cửa sổ phòng đẹp hơn, tốt hơn… nhưng sao lòng vẫn thấy bùi ngùi… ko biết 2 cây sống đời của m sẽ ra sao nữa. Chúng nó sẽ ko còn đc ngồi trên khung cửa để đón nắng, đón mưa, chịu những ngày khô cằn rát bỏng hay lạnh úa lá cùng với m nữa. Có thể chúng sẽ có 1 cuộc sống khác tốt hơn… hoặc ko…
Vài ngày nữa là m xa căn nhà này rồi. Căn nhà đã cho m sự ấm áp khi rời xa gia đình và VN, và cũng là căn nhà đã đem lại cho m nhiều nước mắt. Sự ấm áp của những anh chị họ hàng xa cách hơn 10 năm nhưng vẫn dành cho m những tình cảm ấm áp nhất. M cám ơn mọi ng nhiều lắm. Cám ơn vì đã cho m cuộc sống như ngày hôm nay. Đã đỡ đần ba mẹ m cả vật chất lẫn tinh thần khi m rời xa vòng tay ba mẹ. ở đây, m đã có đc kinh nghiệm sống nơi-xứ-người, những kinh nghiệm mà mãi mãi m sẽ ko thể nào có đc nếu vẫn còn đc bao bọc trong vòng tay của gia đình.
M cũng đã biết thế nào là cay-đắng-ngọt-bùi trong cuộc sống. M ko thể trách gì đc khi mọi va chạm chỉ như “chén đũa xô nhau”. Nhưng m cũng biết đó là những trải nghiệm fải có để lớn lên và trưởng thành. Nhưng cũng chính vì vậy mà m trở nên nhút nhát hơn với cuộc sống, với con ng và ngay cả gia đình. Nước mắt rồi cũng sẽ khô, còn đọng lại chăng lúc này chỉ là những thứ chắt lọc kĩ càng – để nhìn rõ hơn về cuộc sống fức tạp này.
Vài ngày nữa sẽ rời xa cái khu này, cái nơi mà m đã vô cùng sợ hãi sau vài tháng đầu tiên đặt chân đến AU. Và cũng chính là nơi mà m đã gán cho nước AU cái mark “thiếu an ninh”. Chuyện cũng qua lâu lắm rồi, nhưng m vẫn nhớ và vẫn sợ. Cái khu mà m luôn luôn bị giới nghiêm sau 7 giờ tối. Cái khu mà rét mướt, sương mù, hay nắng chói chang vẫn 1 mình 1 dù bước lặng lẽ. Từ ngày Tracey có mặt, m đã bớt cô đơn hơn khi 1 mình 1 bóng lủi thủi đi về. Và từ nay, vẫn chỉ có 1 mình với Tracey lặng lẽ tới lui…
Mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn những gì m đã trải qua. Để m sẽ giữ mãi màu hồng trong mắt… và để vững tin bước vào cuộc đời đầy chông gai và thử thách này!
Biết là sẽ tới. M đã mong ngóng từ lâu rồi mà… nhưng giờ sao lại thấy sợ sợ, và buồn nhiều nữa…
Chỉ vài ngày nữa thôi, m sẽ xa căn phòng này, căn phòng đã gắn bó với mình hơn 4 năm qua. Bao nhiêu vui buồn, m và nó cùng chứa đựng. Từ căn phòng này, bao nhiêu cay đắng sợ hãi cũng dồn vô đây. Rồi cũng chính căn phòng này là nơi chứa đựng, chở che cho m được là m, đc ẩn dấu m qua những cơn buồn bực, phẫn nộ (mà ai đó!) Trút vào m 1-cách-vô-tình…
Từ đây đã cho m sự ấm áp, đã cho m biết thế nào là cuộc sống trong 1 căn phòng riêng. Và cũng từ đây, m biết đối diện với sự sợ hãi – ăn trộm và chuột. Có thể nói, căn phòng hòan hảo lắm theo cách mà m chưa từng có 1 căn phòng, nhưng có lỗi chăng là cái cửa sổ - ko thể mở 1 cách bình thường, ko thể mở 1 cách thoải mái và cũng là nơi m sợ hãi với những tác động của bên ngoài.
Giờ đây m ko trách nó nữa. Có lẽ m sẽ có 1 cái cửa sổ phòng đẹp hơn, tốt hơn… nhưng sao lòng vẫn thấy bùi ngùi… ko biết 2 cây sống đời của m sẽ ra sao nữa. Chúng nó sẽ ko còn đc ngồi trên khung cửa để đón nắng, đón mưa, chịu những ngày khô cằn rát bỏng hay lạnh úa lá cùng với m nữa. Có thể chúng sẽ có 1 cuộc sống khác tốt hơn… hoặc ko…
Vài ngày nữa là m xa căn nhà này rồi. Căn nhà đã cho m sự ấm áp khi rời xa gia đình và VN, và cũng là căn nhà đã đem lại cho m nhiều nước mắt. Sự ấm áp của những anh chị họ hàng xa cách hơn 10 năm nhưng vẫn dành cho m những tình cảm ấm áp nhất. M cám ơn mọi ng nhiều lắm. Cám ơn vì đã cho m cuộc sống như ngày hôm nay. Đã đỡ đần ba mẹ m cả vật chất lẫn tinh thần khi m rời xa vòng tay ba mẹ. ở đây, m đã có đc kinh nghiệm sống nơi-xứ-người, những kinh nghiệm mà mãi mãi m sẽ ko thể nào có đc nếu vẫn còn đc bao bọc trong vòng tay của gia đình.
M cũng đã biết thế nào là cay-đắng-ngọt-bùi trong cuộc sống. M ko thể trách gì đc khi mọi va chạm chỉ như “chén đũa xô nhau”. Nhưng m cũng biết đó là những trải nghiệm fải có để lớn lên và trưởng thành. Nhưng cũng chính vì vậy mà m trở nên nhút nhát hơn với cuộc sống, với con ng và ngay cả gia đình. Nước mắt rồi cũng sẽ khô, còn đọng lại chăng lúc này chỉ là những thứ chắt lọc kĩ càng – để nhìn rõ hơn về cuộc sống fức tạp này.
Vài ngày nữa sẽ rời xa cái khu này, cái nơi mà m đã vô cùng sợ hãi sau vài tháng đầu tiên đặt chân đến AU. Và cũng chính là nơi mà m đã gán cho nước AU cái mark “thiếu an ninh”. Chuyện cũng qua lâu lắm rồi, nhưng m vẫn nhớ và vẫn sợ. Cái khu mà m luôn luôn bị giới nghiêm sau 7 giờ tối. Cái khu mà rét mướt, sương mù, hay nắng chói chang vẫn 1 mình 1 dù bước lặng lẽ. Từ ngày Tracey có mặt, m đã bớt cô đơn hơn khi 1 mình 1 bóng lủi thủi đi về. Và từ nay, vẫn chỉ có 1 mình với Tracey lặng lẽ tới lui…
Mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn những gì m đã trải qua. Để m sẽ giữ mãi màu hồng trong mắt… và để vững tin bước vào cuộc đời đầy chông gai và thử thách này!
Subscribe to:
Posts (Atom)